Emmanuel Macron
Emmanuel Macron (tiếng Pháp: [ɛmanɥɛl makʁɔ̃]; sinh 21 tháng 12 năm 1977) là đương kim Tổng thống Pháp và Đồng Vương công Andorra. Ông từng là công chức cao cấp, cựu chuyên viên ngân hàng đầu tư. Sinh ra tại Amiens, ông học quản lý công tại Sciences Po và học triết tại Đại học Paris Nanterre song song cùng lúc với nhau, và sau đó tốt nghiệp tại École nationale d'administration (ENA) vào năm 2004. Ông trở thành một thanh tra tài chính tại Tổng cục Thanh tra Tài chính Pháp (IGF) trước khi trở thành một chuyên viên ngân hàng đầu tư tại Ngân hàng Rothschild & Cie Banque.
Từng là một thành viên của Đảng Xã hội Pháp (PS) 2006-2009, ông được bổ nhiệm làm Phó tổng thư ký thuộc chính phủ đầu tiên của François Hollande trong năm 2012, trước khi được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ Kinh tế, Công nghiệp và Kỹ thuật số vào năm 2014 thuộc Chính phủ Valls thứ hai,[1] nơi ông thúc đẩy thông qua cải cách thuận lợi cho các doanh nghiệp. Ông từ chức vào tháng 8 năm 2016,[2] để khởi động một phong trào tự do xã hội[3][4][5] trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2017.[6] Tháng 11 năm 2016, Macron tuyên bố, ông sẽ đứng ra tranh cử Tổng thống Pháp dưới ngọn cờ của En Marche!, một phong trào chính trị trung dung "không thuộc cánh Hữu lẫn cánh Tả" mà ông thành lập vào tháng 4 năm 2016. Những người ủng hộ ông cho ông là "Kennedy của Pháp'".[7] Về lý tưởng, ông đã được mô tả là một người theo chủ nghĩa trung dung và chủ nghĩa tự do.[8]
Ông đạt được nhiều phiếu nhất trong vòng đầu cuộc Bầu cử tổng thống Pháp 2017, thắng tiếp vòng hai trước Marine Le Pen với tỉ lệ phiếu ủng hộ 66,1% trong cuộc bỏ phiếu ngày 7 tháng 5 năm 2017 và nhậm chức tổng thống Cộng hòa Pháp từ ngày 14 tháng 5 năm 2017, trở thành tổng thống Pháp trẻ nhất trong lịch sử. Ông chỉ định thị trưởng Le Havre Édouard Philippe làm thủ tướng Pháp vào ngày 15 tháng 5 năm 2017.[9][10] Nội các của Philippe được nêu danh 2 ngày hôm sau.
Ngày 17 tháng 12 năm 2020, văn phòng Macron thông báo rằng ông bị xét nghiệm dương tính với COVID-19 và phải cách ly 7 ngày. Không có thông tin về tình trạng sức khỏe tổng quát của Macron.[11] Văn phòng cũng thông báo đang trong nỗ lực truy vết nguồn lây cho Tổng thống[12] Ông được xét nghiệp bằng phản ứng PCR cũng như các triệu chứng của bệnh.[13] Do vậy, lịch trình đi lại của Tổng thống, trong đó có chuyến viếng thăm Lebanon, đều bị hủy[14]
Bị các đối thủ gán cho biệt danh "tổng thống của người giàu", làn sóng biểu tình phản đối các cải cách của ông ngày càng gia tăng, lên đến đỉnh điểm trong giai đoạn 2018–2020 với phong trào biểu tình áo gile vàng và cuộc đình công cải cách hưu trí. Từ năm 2020, ông trực tiếp lãnh đạo nước Pháp ứng phó với đại dịch COVID-19 và cuộc suy thoái kinh tế sau đó, bao gồm việc giám sát chiến dịch triển khai tiêm chủng trên toàn quốc. Về đối ngoại, Macron kêu gọi cải cách Liên minh châu Âu (EU) và ký kết các hiệp ước quan trọng với Đức và Ý. Ông đã xúc tiến các thỏa thuận thương mại trị giá 40 tỷ € với Trung Quốc giữa bối cảnh chiến tranh thương mại Mỹ – Trung, đồng thời xử lý vụ tranh chấp căng thẳng với Úc và Mỹ liên quan đến hiệp ước an ninh AUKUS. Macron cũng tiếp tục duy trì Chiến dịch Chammal trong cuộc chiến chống Nhà nước Hồi giáo và cùng cộng đồng quốc tế lên án mạnh mẽ cuộc xâm lược Ukraina của Nga.
Macron đắc cử nhiệm kỳ thứ hai trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2022, một lần nữa đánh bại bà Le Pen và trở thành ứng cử viên tổng thống Pháp đầu tiên tái đắc cử kể từ thời Jacques Chirac năm 2002. Tuy nhiên, trong cuộc bầu cử lập pháp năm 2022, liên minh trung dung của Macron đã mất đa số ghế, dẫn đến tình trạng quốc hội treo và sự thành lập của chính phủ thiểu số đầu tiên tại Pháp kể từ năm 1993.
Năm 2023, chính phủ của Thủ tướng Élisabeth Borne đã thông qua đạo luật nâng tuổi nghỉ hưu từ 62 lên 64; động thái này đã châm ngòi cho hàng loạt cuộc đình công và biểu tình bạo lực. Đến năm 2024, Macron bổ nhiệm Gabriel Attal làm Thủ tướng sau một cuộc khủng hoảng chính phủ. Sau thất bại nặng nề tại cuộc bầu cử Nghị viện châu Âu năm 2024, ông đã giải tán Quốc hội và kêu gọi bầu cử lập pháp sớm. Kết quả lại tiếp tục là một quốc hội treo và thất bại cho liên minh của ông.
Sau đó, Macron bổ nhiệm Michel Barnier, một chính trị gia bảo thủ và là cựu trưởng đoàn đàm phán Brexit, làm Thủ tướng. Chỉ ba tháng sau, chính phủ Barnier bị lật đổ sau một cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm lịch sử, buộc Macron phải thay thế ông bằng chính trị gia lão luyện theo đường lối trung dung François Bayrou. Sau khi chính ông Bayrou cũng bị hạ bệ bởi một cuộc bỏ phiếu tín nhiệm vào tháng 9 năm 2025, Macron đã bổ nhiệm Bộ trưởng Quân lực Sébastien Lecornu làm Thủ tướng. Lecornu từ chức chưa đầy một tháng sau đó do phản ứng dữ dội về thành phần nội các, nhưng đã được Macron tái bổ nhiệm ngay sau đó.[15] Sự hình thành và sụp đổ liên tiếp của các chính phủ yểu mệnh này đã đánh dấu một cuộc khủng hoảng chính trị trầm trọng.
Thuở nhỏ và học vấn
Sinh ra tại Amiens, Emmanuel Jean-Michel Frédéric Macron là con trai của Jean-Michel Macron, một giáo sư Thần kinh học tại đại học Picardy, và Françoise Macron-Noguès, cũng là một bác sĩ.
Ông được đào tạo chủ yếu là ở trường trung học La Providence ở Amiens,[16] trước khi cha mẹ ông gửi ông đến trường dự bị ưu tú Lycée Henri IV tại Paris để kết thúc năm cuối. Ông 2 lần trượt kì thi viết vào trường Đại học sư phạm Paris, sau đó ông được nhận vào Sciences Po, cùng lúc học ở Sciences Po, ông cũng học Triết học tại Đại học Paris-Ouest Nanterre La Défense, được bằng DEA.
Trong thời gian đi học, ông từng làm thư ký cho triết gia Paul Ricoeur, sau đó làm việc cho tạp chí Trí tuệ (Esprit). Ra trường, ông trúng tuyển vào khoá đào tạo công chức cao cấp thanh tra tài chính tại Trường Hành chính Quốc gia – École nationale d'administration, đây là trường tinh hoa nhất của giới chính trị Pháp, trước khi tốt nghiệp vào năm 2004.
Sự nghiệp công và tư
Thanh tra tài chính
Tại ENA, Macron tốt nghiệp chuyên ngành Thanh tra tài chính (IGF). Ông tham gia chủ yếu vào các vụ việc "đánh giá nghiên cứu", "gian lận khoản hoàn trả bắt buộc và kiểm toán" và "phân loại các khoản hoàn trả bắt buộc giữa các đối tác và những vấn đề hợp pháp về mối quan hệ giữa các bên". Macron làm thanh tra tài chính tại Bộ Kinh tế Pháp từ năm 2004 đến năm 2008. Năm 2007, ông làm Phó báo cáo viên cho Ủy ban để cải thiện tốc độ tăng trưởng của Pháp (Ủy ban Attali) do Jacques Attali lãnh đạo.[16]
Ngày 30 tháng 6 năm 2008, Macron kiêm chức báo cáo viên về các vấn đề luật pháp. Năm 2016, ông xin nghỉ chức vụ thanh tra thuế. Tổng cộng, ông có 10 năm phục vụ cho Nhà nước, nhưng thực chất chỉ phục vụ 6 năm (do 2 năm làm Bộ trưởng cùng 2 năm làm cố vấn chính phủ được miễn nhiệm).
Nhân viên ngân hàng

Tháng 9 năm 2008, Macron sau đó chuyển sang làm việc như một nhân viên ngân hàng đầu tư tại Rothschild & Cie Banque. Dưới sự giới thiệu của Attali và Serge Weinberg, Macron được tuyển dụng bởi giám đốc François Henrot. Sau này ông nói việc thất bại trong việc tranh cử ở địa phương cũng như việc Nicolas Sarkozy đắc cử Tổng thống Pháp đã giúp ông có quyết tâm làm công việc ở đây.
Năm 2010, Macron làm tình nguyện viên cho công ty Société des rédacteurs du Monde (SRM) trong phi vụ bán lại tờ báo lớn nhất nước Pháp, Le Monde. Ông thiết lập quan hệ với Alain Minc, người đang vận động lấy lời đề nghị từ Perdriel-Prisa-Orange trong khi bản thân lời đề nghị này "vô cùng nguy hiểm" cho tòa báo. Cuối cùng ông bị bắt gặp tại tầng 6 của một tòa nhà bởi Adrien de Tricornot, phó chủ tịch của SRM, người sau đó quyết định cho ông nghỉ việc khỏi công ty.
Tới cuối năm 2010, Macron trở thành một cổ đông của ngân hàng Rothschild. Tháng 2 năm 2012, ông làm trợ lý cho Philippe Tillous-Borde, giám đốc của Sofiprotéol và sở hữu 41% vốn của Lesieur Cristal. Cùng năm, ông thực hiện một trong những thỏa thuận lớn nhất của năm khi Nestlé mua lại một phần của Pfizer.[17] Phi vụ trị giá tới 9 tỉ € trực tiếp biến Macron thành triệu phú. Tháng 5 năm 2012, khi được đề bạt làm Phó tổng thư ký điện Élysée, ông khai báo tài khoản cá nhân với 2 triệu € trước thuế. Theo báo cáo từ Cao ủy về sự trong sạch chính trị, Macron đã kiếm được hơn 2,8 triệu € trước thuế trong giai đoạn 2009-2013.
Sự nghiệp chính trị

Macron là một thành viên của Đảng Xã hội Pháp (PS) từ năm 2006 đến năm 2009. Từ năm 2012 đến năm 2014, ông giữ chức Phó tổng thư ký của điện Élysée, một vai trò cao cấp trong đội ngũ nhân viên của Tổng thống Hollande. Ông được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ Kinh tế, Công nghiệp và Kỹ thuật số trong Nội các thứ hai của thủ tướng Valls vào ngày 26 tháng 8 năm 2014, thay thế Arnaud Montebourg.[1]
Làm Bộ trưởng Bộ Kinh tế, Macron đi đầu trong việc thúc đẩy thông qua cải cách thuận lợi cho doanh nghiệp. Vào tháng 2 năm 2015, ông cam kết rằng chính phủ sẽ thúc đẩy thông qua cải cách bất chấp sự phản đối của quốc hội. Tuyên bố được đưa ra để đáp ứng với áp lực Ủy ban châu Âu về các mục tiêu thâm hụt công nhiều lần bỏ lỡ.
Trong năm 2015, trong một cuộc phỏng vấn trên đài truyền hình BFM, ông nói rằng ông đã không còn là một thành viên của PS và bây giờ là một chính trị gia độc lập.[18]
Ngày 9 tháng 6 năm 2024, Tổng thống Pháp Emmanuel Macron tuyên bố giải tán Quốc hội và kêu gọi tổ chức bầu cử lập pháp sớm.[19]
Sáng lập đảng và tranh cử tổng thống
Vào ngày 30 tháng 8 năm 2016, Macron từ chức bộ trưởng trước cuộc bầu cử tổng thống năm 2017, với dự định phát động một cuộc tranh cử của khối tự do xã hội cho chức tổng thống.[6] Điều này xảy ra ngay sau khi ông thành lập phong trào chính trị tiến bộ của riêng mình, Tiến Bước !, một đảng chính trị độc lập,[20][21] vì lý do này mà ông đã bị Tổng thống Hollande khiển trách.[22]
Ngày 16 tháng 11 năm 2016, Macron chính thức tuyên bố ứng cử chức tổng thống Pháp sau khi dân chúng suy đoán nhiều tháng. Trong bài phát biểu thông báo, Macron kêu gọi một "cuộc cách mạng dân chủ" và hứa sẽ "khai thông Pháp".[23]
Trong tháng 2 năm 2017 các cuộc thăm dò ý kiến cho thấy, Macron sẽ đạt được trong vòng đầu tiên 21-23% số phiếu bầu và trong vòng nhì sẽ đánh bại Marine Le Pen (25-27%).[24] Tại thời điểm này, Tiến bước! có khoảng 136.000 thành viên và có được đóng góp tổng cộng 4.000.000 €.[25] Theo các nhà quan sát chính trị, chương trình của Macron được phân loại là tự do về kinh tế, tự do xã hội và ủng hộ Liên minh châu Âu.[26][27][28][29]
Cũng trong tháng 2, ông bị nhiều chỉ trích vì những tuyên bố của ông về quá khứ thực dân Pháp – Macron cho việc đô hộ của Pháp đối với Algeria trong chuyến thăm tới nước này như là một "tội ác chống lại loài người" – và mất nhiều phần trăm số phiếu trong một số cuộc thăm dò.[30] Vào ngày 22, Francois Bayrou thuộc cánh Giữa tuyên bố ủng hộ cho Macron, điều này một lần nữa làm tăng số phiếu trong các cuộc thăm dò ý kiến.[31]
Ngày 02 tháng 3 năm 2017, Macron trình bày chương trình của mình cho cuộc bầu cử tổng thống Pháp vào ngày 07 Tháng 5 năm 2017 rằng, trong số những thứ khác, cải tổ bảo hiểm hưu trí và thất nghiệp, thêm nhiều giáo viên và cảnh sát ở các khu vực có nhiều vấn đề xã hội, dân chủ hóa Liên minh châu Âu, các tổ chức chung cho khu vực đồng Euro và các điều kiện tốt hơn cho các doanh nghiệp mới khởi nghiệp.[32]
Theo các thăm dò ý kiến mới nhất (đầu tháng 3) Macron lần đầu tiên trong vòng đầu qua mặt Le Pen. Theo Odoxa, Macron được 27%, Le Pen 25,5%. Ứng cử viên của đảng Bảo thủ Francois Fillon, chỉ được 19%.[33]
Macron tập hợp được rất nhiều người ủng hộ, nhận được sự tán thành từ François Bayrou của Phong trào Dân chủ, đại biểu nghị viện châu Âu Daniel Cohn-Bendit, ứng cử viên sinh thái Francois de Rugy của đảng primary of the left, và đại biểu xã hội chủ nghĩa Richard Ferrand, tổng thư ký của Tiến Bước !, cũng như nhiều người khác – nhiều người trong số họ từ đảng PS, ngoài ra còn một số đáng kể các chính trị gia trung tâm và trung hữu.[34]
Tổng thống Pháp
Nhiệm kỳ thứ nhất (2017–2022)
Macron chính thức nhậm chức tổng thống vào ngày 14 tháng 5.[35] Ở tuổi 39, ông trở thành tổng thống trẻ nhất trong lịch sử nước Pháp và là nguyên thủ quốc gia Pháp trẻ nhất kể từ Napoléon.[36][37] Ông cũng là tổng thống Pháp đầu tiên sinh ra sau khi nền Đệ ngũ Cộng hòa được thành lập vào năm 1958.
Ông đã bổ nhiệm Patrick Strzoda làm chánh văn phòng[38] và Ismaël Emelien làm cố vấn đặc biệt về chiến lược, truyền thông và diễn văn.[39] Vào ngày 15 tháng 5, ông bổ nhiệm Édouard Philippe thuộc đảng Những người Cộng hòa làm Thủ tướng.[40][41] Cùng ngày hôm đó, ông thực hiện chuyến công du nước ngoài chính thức đầu tiên, gặp gỡ Thủ tướng Đức Angela Merkel tại Berlin. Hai nhà lãnh đạo nhấn mạnh tầm quan trọng của Quan hệ Pháp – Đức đối với Liên minh châu Âu.[42] Họ nhất trí vạch ra một "lộ trình chung" cho châu Âu, khẳng định rằng không ai phản đối những thay đổi đối với các Hiệp ước của Liên minh châu Âu.[43]
Trong cuộc bầu cử lập pháp năm 2017, đảng La République En Marche của Macron và các đồng minh thuộc Phong trào Dân chủ đã giành được đa số áp đảo với 350 trên tổng số 577 ghế.[44]
Vào ngày 3 tháng 7 năm 2020, Macron đã bổ nhiệm chính trị gia có quan điểm trung hữu là Jean Castex làm Thủ tướng Pháp. Castex, người được mô tả là theo chủ nghĩa bảo thủ xã hội, là một thành viên của đảng Những người Cộng hòa.[45] Việc bổ nhiệm này được mô tả là "sự củng cố thêm cho một đường lối vốn được nhìn nhận rộng rãi là trung hữu về mặt kinh tế".[46]
Chống tham nhũng
Để phản ứng lại vụ bê bối Penelope, vào tháng 7 năm 2017, Quốc hội đã thông qua một phần trong dự luật do Macron đề xuất nhằm ngăn chặn tham nhũng trong nền chính trị Pháp, theo đó cấm các quan chức dân cử thuê người thân làm việc.[47] Trong khi đó, việc bỏ phiếu cho phần thứ hai của dự luật về việc hủy bỏ quỹ hỗ trợ nghị sĩ (quỹ dự trữ nghị viện) đã được dời lại sau những phản đối từ Thượng viện.[48]
Kế hoạch trao một vai trò chính thức trong chính phủ cho phu nhân của Macron đã vấp phải nhiều chỉ trích, từ việc bị cho là phi dân chủ đến việc bị các nhà phê bình coi là mâu thuẫn với nỗ lực chống gia đình trị của ông.[49] Sau một bản kiến nghị trực tuyến thu thập được gần 290.000 chữ ký trên Change.org, Macron đã từ bỏ kế hoạch này.[50] Vào ngày 9 tháng 8, Quốc hội đã thông qua dự luật về đạo đức công vụ, một chủ đề then chốt trong chiến dịch tranh cử của Macron, sau các cuộc tranh luận về việc hủy bỏ quỹ hỗ trợ nghị sĩ.[51]
Chính sách lao động và công đoàn
Macron hướng tới mục tiêu chuyển đổi quan hệ giữa công đoàn và người quản lý khỏi những đường lối đối kháng của hệ thống Pháp hiện tại sang một hệ thống linh hoạt hơn, dựa trên sự đồng thuận, theo mô hình của Đức và các nước Scandinavia.[52][53] Ông cũng cam kết hành động chống lại các công ty sử dụng lao động giá rẻ từ Đông Âu, điều mà ông gọi là "bán phá giá xã hội", làm ảnh hưởng đến việc làm của công nhân Pháp. Theo Chỉ thị về người lao động được cử đi làm việc năm 1996, người lao động Đông Âu có thể được thuê trong một thời gian giới hạn với mức lương tại các nước Đông Âu, dẫn đến tranh chấp giữa các quốc gia EU.[54]
Chính phủ Pháp đã công bố những thay đổi đề xuất đối với luật lao động của Pháp ("Code du Travail"), đây là một trong những bước đầu tiên được Macron và chính phủ của ông thực hiện nhằm thúc đẩy nền kinh tế Pháp.[55] Các nỗ lực cải cách của Macron đã gặp phải sự phản đối từ một số công đoàn Pháp.[56] Công đoàn lớn nhất, CFDT, đã có cách tiếp cận hòa giải đối với nỗ lực của Macron và tham gia đàm phán với tổng thống, trong khi CGT có tư tưởng cứng rắn hơn lại tỏ ra thù địch hơn với các cải cách.[52][53] Bộ trưởng Lao động của Macron, Muriel Pénicaud, đang giám sát nỗ lực này.[57]
Quốc hội, bao gồm cả Thượng viện, đã thông qua đề xuất cho phép chính phủ nới lỏng luật lao động sau các cuộc đàm phán với nghiệp đoàn và giới chủ.[58] Những cải cách này – vốn đã được thảo luận với các công đoàn – sẽ giới hạn mức bồi thường đối với các trường hợp sa thải trái luật, đồng thời trao cho doanh nghiệp quyền tự chủ lớn hơn trong việc tuyển dụng, sa thải nhân sự cũng như quy định các điều kiện làm việc. Vào ngày 22 tháng 9, Tổng thống đã ký năm sắc lệnh chính thức cải cách các quy định về lao động.[59] Số liệu do chính phủ công bố vào tháng 10 năm 2017 cho thấy trong thời gian thúc đẩy các cải cách luật này, tỷ lệ thất nghiệp đã giảm 1,8% – mức giảm mạnh nhất kể từ năm 2001.[60]
Khủng hoảng di cư
Phát biểu về người tị nạn và cụ thể là khu trại tị nạn Rừng Calais ("Calais Jungle"), Macron cho biết vào ngày 16 tháng 1 năm 2018 rằng ông sẽ không cho phép một trại tị nạn nào khác hình thành tại Paris trước khi phác thảo được một chính sách của chính phủ đối với nhập cư và tị nạn.[61]
Vào ngày 23 tháng 6 năm 2018, Tổng thống Macron nói: "Thực tế là châu Âu không trải qua một cuộc khủng hoảng di cư có cùng mức độ như cuộc khủng hoảng đã trải qua vào năm 2015", "một quốc gia như Ý không hề chịu áp lực di cư giống như năm ngoái. Cuộc khủng hoảng mà chúng ta đang trải qua ngày nay ở châu Âu là một cuộc khủng hoảng chính trị".[62] Vào tháng 11 năm 2019, Macron đã đưa ra các quy định nhập cư mới nhằm hạn chế số lượng người tị nạn đến Pháp, đồng thời tuyên bố sẽ "giành lại quyền kiểm soát" chính sách nhập cư.[63][64]
Năm 2022, tổng số người di cư mới đến Pháp lần đầu tiên vượt quá 320.000 người, với phần lớn đến từ châu Phi.[65]
Quyền dân sự
Trong chuyến thăm đảo Corsica vào tháng 2 năm 2018, Macron đã gây tranh cãi khi bác bỏ nguyện vọng của những người theo chủ nghĩa dân tộc Corsica về việc đưa tiếng Corsica trở thành ngôn ngữ chính thức[66], tuy nhiên ông đề nghị công nhận Corsica trong hiến pháp Pháp.[67]
Macron cũng đề xuất một kế hoạch "tổ chức lại" Hồi giáo tại Pháp, ông nói: "Chúng tôi đang làm việc về việc cơ cấu Hồi giáo tại Pháp cũng như cách giải thích về tôn giáo này, điều vốn cực kỳ quan trọng – mục tiêu của tôi là tái khám phá những gì nằm ở cốt lõi của laïcité (chủ nghĩa thế tục), đó là khả năng có thể tin hoặc không tin, nhằm duy trì sự gắn kết quốc gia và khả năng có tự do lương tâm." Ông từ chối tiết lộ thêm thông tin chi tiết về kế hoạch này.[68]
Khủng bố
Vào tháng 7 năm 2017, Thượng viện đã thông qua lần đọc đầu tiên của một dự luật gây tranh cãi với các luật chống khủng bố nghiêm ngặt hơn, đây là một cam kết trong chiến dịch tranh cử của Macron. Quốc hội đã bỏ phiếu vào ngày 3 tháng 10 để thông qua dự luật này với tỷ lệ 415–127, cùng 19 phiếu trắng. Bộ trưởng Nội vụ Gérard Collomb mô tả nước Pháp "vẫn đang trong tình trạng chiến tranh" trước cuộc bỏ phiếu, trong bối cảnh vụ đâm dao ở Marseille diễn ra chỉ hai ngày trước đó vào ngày 1 tháng 10. Sau đó, Thượng viện đã thông qua dự luật ở lần đọc thứ hai với tỷ lệ 244–22 vào ngày 18 tháng 10. Cuối ngày hôm đó, Macron tuyên bố rằng 13 âm mưu khủng bố đã bị ngăn chặn kể từ đầu năm 2017.[69]
Dự luật đã bị các nhà vận động nhân quyền chỉ trích. Một cuộc thăm dò dư luận của Le Figaro cho thấy 57% số người được hỏi tán thành dự luật mặc dù 62% cho rằng nó sẽ xâm phạm quyền tự do cá nhân.[70]
Luật này trao cho chính quyền quyền lực mở rộng để khám xét nhà cửa, hạn chế đi lại, đóng cửa các nơi thờ tự,[71] cũng như kiểm tra các khu vực xung quanh nhà ga xe lửa, cảng quốc tế và sân bay. Luật được thông qua sau khi đã có những sửa đổi để giải quyết các lo ngại về quyền tự do dân sự. Các biện pháp trừng phạt nghiêm khắc nhất sẽ được xem xét lại hàng năm và dự kiến hết hiệu lực vào cuối năm 2020.[72] Macron đã ký ban hành luật này vào ngày 30 tháng 10 năm 2017. Ông tuyên bố rằng bắt đầu từ ngày 1 tháng 11, luật này sẽ chấm dứt tình trạng khẩn cấp tại Pháp được ban bố từ trước đó.[73]
Chính sách kinh tế
Vào ngày 19 tháng 7 năm 2017, Tổng tham mưu trưởng Quân đội khi đó là Pierre de Villiers đã từ chức sau khi nảy sinh mâu thuẫn với Macron.[74] Lý do chính được ông đưa ra là việc ngân sách quốc phòng bị cắt giảm tới 850 triệu euro. Tờ Le Monde sau đó tiết lộ rằng De Villiers đã nói thẳng với một nhóm nghị sĩ: "Tôi sẽ không để mình bị chơi xỏ như thế này đâu."[75] Sau sự việc, Macron đã bổ nhiệm François Lecointre thay thế vị trí của De Villiers.[76]
Ngày 27 tháng 9, chính phủ Macron công bố dự thảo ngân sách đầu tiên, trong đó cắt giảm cả thuế lẫn chi tiêu công nhằm đưa mức thâm hụt ngân sách về ngưỡng quy định của EU.[77] Dự thảo này đã hiện thực hóa cam kết tranh cử của Macron về việc xóa bỏ thuế tài sản, thay thế nó bằng một loại thuế mới đánh vào bất động sản.[78] Trước khi bị bãi bỏ, sắc thuế cũ áp mức thu lên tới 1,5% đối với những cư dân Pháp sở hữu tổng tài sản toàn cầu trị giá trên 1,3 triệu euro.[79]
Tháng 2 năm 2018, ông Macron công bố kế hoạch cho phép công chức nghỉ việc tự nguyện. Đây là một nỗ lực nhằm tiếp tục tinh giản biên chế trong bộ máy hành chính nhà nước Pháp.[80]
Đến tháng 12 năm 2019, ông tuyên bố sẽ xóa bỏ hệ thống hưu trí cũ kỹ từ thế kỷ trước để thay thế bằng một hệ thống hưu trí quốc gia duy nhất do nhà nước quản lý.[81] Tuy nhiên, kế hoạch này vấp phải sự phản đối dữ dội. Tháng 1 năm 2020, sau nhiều tuần giao thông công cộng bị tê liệt và tình trạng phá hoại tài sản lan rộng khắp Paris, Macron buộc phải nhượng bộ bằng cách điều chỉnh lại quy định về tuổi nghỉ hưu.[82] Sang tháng 2 năm 2020, cuộc cải cách hưu trí này đã được thông qua bằng sắc lệnh nhờ vận dụng Điều 49 Hiến pháp Pháp.[83] Mặc dù vậy, vào ngày 16 tháng 3 năm 2020, ông Macron thông báo tạm dừng dự luật này khi cả nước Pháp phải bước vào giai đoạn phong tỏa nhằm ngăn chặn sự lây lan của dịch COVID-19.[84]
Chính sách đối ngoại và quốc phòng





Macron đã tham dự Hội nghị thượng đỉnh Brussels 2017 vào ngày 25 tháng 5 năm 2017, đây là hội nghị thượng đỉnh NATO đầu tiên của ông trên cương vị tổng thống Pháp. Tại đây, ông đã có cuộc gặp gỡ đầu tiên với Tổng thống Mỹ Donald Trump. Cuộc gặp này đã thu hút sự chú ý lớn của truyền thông bởi cái bắt tay giữa hai nhà lãnh đạo, vốn được mô tả như một màn "so kè quyền lực".[85][86]
Vào ngày 29 tháng 5 năm 2017, Macron đã hội đàm với Vladimir Putin tại Cung điện Versailles. Cuộc gặp này đã gây ra nhiều tranh cãi khi Macron công khai chỉ trích Russia Today và Sputnik, cáo buộc các cơ quan thông tấn này là "công cụ gây ảnh hưởng và tuyên truyền, một kiểu tuyên truyền lừa dối".[87][88] Bên cạnh đó, Macron cũng thúc đẩy sự hợp tác trong cuộc chiến chống lại IS và đưa ra lời cảnh báo rằng Pháp sẽ đáp trả bằng vũ lực nếu vũ khí hóa học được sử dụng tại Syria.[89] Đáp lại cuộc tấn công hóa học tại Douma, Syria năm 2018, Macron đã chỉ đạo Pháp tham gia vào các cuộc không kích chống lại chính phủ Syria, phối hợp cùng Hoa Kỳ và Vương quốc Anh.[90][91]
Trong bài phát biểu quan trọng đầu tiên về đối ngoại vào ngày 29 tháng 8, Tổng thống Macron khẳng định chống khủng bố Hồi giáo cả trong và ngoài nước là ưu tiên hàng đầu của Pháp. Cùng ngày Triều Tiên phóng tên lửa qua không phận Nhật Bản, Macron đã kêu gọi cộng đồng quốc tế giữ thái độ cứng rắn nhằm gây áp lực buộc Triều Tiên phải ngồi vào bàn đàm phán. Ông cũng tái khẳng định sự ủng hộ đối với Thỏa thuận hạt nhân Iran (JCPOA) và chỉ trích Chính phủ Venezuela là một "chế độ độc tài". Ngoài ra, ông cho biết sẽ công bố các sáng kiến mới về tương lai của Liên minh Châu Âu sau cuộc bầu cử tại Đức vào tháng 9.[92] Tại Hội nghị An ninh Munich lần thứ 56 vào tháng 2, Macron đã trình bày tầm nhìn chiến lược 10 năm nhằm củng cố Liên minh Châu Âu. Ông nhấn mạnh rằng một ngân sách lớn hơn, thị trường vốn tích hợp, chính sách quốc phòng hiệu quả và khả năng ra quyết định nhanh chóng là những chìa khóa cốt lõi của châu Âu. Ông nói thêm rằng việc quá phụ thuộc vào NATO, đặc biệt là Mỹ và Anh, là không tốt cho châu Âu, và cần phải thiết lập một cuộc đối thoại với Nga.[93]
Trước thềm Hội nghị thượng đỉnh G7 lần thứ 45 tại Biarritz, Pháp, Macron đã đón tiếp Vladimir Putin tại Pháo đài Brégançon, và khẳng định rằng "Nga hoàn toàn thuộc về một châu Âu của những giá trị."[94] Tại chính hội nghị thượng đỉnh này, Macron đã thực hiện một bước đi bất ngờ khi mời Ngoại trưởng Iran Javad Zarif tới dự bên lề hội nghị. Dù căng thẳng giữa Cộng hòa Hồi giáo này với Mỹ và Anh đang leo thang, Macron vẫn quyết định thực hiện một "nước cờ ngoại giao mạo hiểm" với hy vọng Ngoại trưởng Iran có thể giúp hạ nhiệt tình hình xung quanh Chương trình hạt nhân của Iran.[95]
Vào tháng 3 năm 2019, trong bối cảnh quan hệ kinh tế Mỹ – Trung đang rạn nứt vì chiến tranh thương mại, Macron và nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình đã ký kết một loạt 15 thỏa thuận kinh tế và thương mại quy mô lớn với tổng trị giá lên tới 40 tỷ euro (tương đương 45 tỷ USD), trải dài trên nhiều lĩnh vực trong nhiều năm.[96] Thỏa thuận này bao gồm đơn hàng mua máy bay từ Airbus trị giá 30 tỷ euro. Không chỉ dừng lại ở ngành hàng không, hiệp ước thương mại mới còn bao gồm việc xuất khẩu thịt gà của Pháp, xây dựng trang trại điện gió ngoài khơi của Pháp tại Trung Quốc, thành lập quỹ hợp tác Pháp – Trung, cũng như các khoản đồng tài trợ trị giá hàng tỷ euro giữa BNP Paribas và Ngân hàng Trung Quốc. Các kế hoạch khác còn bao gồm khoản ngân sách khổng lồ dành cho việc hiện đại hóa các nhà máy tại Trung Quốc và đóng tàu mới.[97]
Vào tháng 7 năm 2020, Macron đã kêu gọi trừng phạt Thổ Nhĩ Kỳ vì vi phạm chủ quyền của Hy Lạp và Síp, đồng thời tuyên bố việc "không phận và vùng biển của các quốc gia thành viên (EU) bị xâm phạm và đe dọa là không thể chấp nhận được".[98] Ông cũng chỉ trích việc Thổ Nhĩ Kỳ can thiệp quân sự vào Libya.[99][100] Macron nhấn mạnh: "Chúng ta có quyền kỳ vọng nhiều hơn từ Thổ Nhĩ Kỳ so với Nga, xét đến việc nước này là một thành viên của NATO."[101]
Vào năm 2021, có thông tin cho rằng Macron đã phát biểu rằng Bắc Ireland không thực sự là một phần của Vương quốc Anh sau những tranh cãi với Thủ tướng Anh Boris Johnson về việc thực thi Nghị định thư Bắc Ireland.[102] Sau đó ông đã phủ nhận điều này và giải thích rằng mình chỉ đang đề cập đến thực tế địa lý là đảo Anh bị ngăn cách với Bắc Ireland bởi biển.[103][104]
Quan hệ Pháp – Hoa Kỳ trở nên căng thẳng vào tháng 9 năm 2021 do những hệ lụy từ hiệp ước an ninh AUKUS giữa Hoa Kỳ, Anh Quốc và Úc. Hiệp ước này nhằm đối phó với ảnh hưởng của Trung Quốc tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Theo thỏa thuận, Mỹ đồng ý cung cấp tàu ngầm hạt nhân cho Úc. Ngay sau khi gia nhập AUKUS, chính phủ Úc đã hủy bỏ thỏa thuận đóng tàu ngầm chạy bằng động cơ thông thường với Pháp, gây ra sự phẫn nộ cho chính phủ nước này.[105] Ngày 17 tháng 9, Pháp đã triệu hồi các đại sứ của mình tại Úc và Mỹ về nước để tham vấn.[106] Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Pháp triệu hồi đại sứ tại Mỹ.[107] Sau cuộc điện đàm giữa Macron và Tổng thống Mỹ Joe Biden theo đề nghị của phía Mỹ, hai nhà lãnh đạo đã đồng ý xoa dịu căng thẳng song phương; Nhà Trắng cũng thừa nhận rằng cuộc khủng hoảng này lẽ ra đã có thể tránh được nếu có sự tham vấn cởi mở hơn giữa các đồng minh.[108][109]
Vào ngày 26 tháng 11 năm 2021, Macron và Thủ tướng Ý Mario Draghi đã ký kết Hiệp ước Quirinal tại Cung điện Quirinal ở Rome.[110] Hiệp ước này nhằm thúc đẩy sự hội tụ và phối hợp quan điểm giữa Pháp và Ý trong các vấn đề chính sách châu Âu và đối ngoại, an ninh quốc phòng, di cư, kinh tế, cũng như giáo dục, nghiên cứu, văn hóa và hợp tác xuyên biên giới.[111]
Trong giai đoạn căng thẳng trước khi Nga xâm lược Ukraine, Macron đã tiến hành các cuộc hội đàm trực tiếp và điện đàm với Tổng thống Nga Vladimir Putin.[112] Trong chiến dịch vận động tái đắc cử, gần hai tháng sau khi cuộc xâm lược bắt đầu, Macron đã kêu gọi các nhà lãnh đạo châu Âu duy trì đối thoại với Putin.[113]
Tỷ lệ ủng hộ

Theo kết quả thăm dò của IFOP cho tờ Le Journal du Dimanche, Macron bắt đầu nhiệm kỳ 5 năm của mình với tỷ lệ ủng hộ là 62%,[114][115] con số này thậm chí đã tăng lên 64% vào ngày 24 tháng 6.[116] Tuy nhiên, chỉ một tháng sau đó, mức độ tín nhiệm của ông đã sụt giảm nghiêm trọng tới 10 điểm phần trăm. Đây là mức sụt giảm lớn nhất ở giai đoạn đầu nhiệm kỳ của một tổng thống Pháp kể từ thời Jacques Chirac năm 1995. Tính đến tháng 8, tỷ lệ ủng hộ Macron đã rơi rụng tổng cộng 24 điểm phần trăm so với tháng 6.[117]
Nguyên nhân của sự sa sút này được cho là do những bất đồng của ông với cựu Tổng tham mưu trưởng quân đội Pierre de Villiers,[118] việc quốc hữu hóa xưởng đóng tàu Chantiers de l'Atlantique thuộc sở hữu của tập đoàn phá sản STX Offshore & Shipbuilding,[119] cũng như quyết định cắt giảm trợ cấp nhà ở.[120]
Đến cuối tháng 9 năm 2017, cứ 10 người được hỏi thì có 7 người tin rằng Emmanuel Macron đang thực hiện đúng các cam kết khi tranh cử của mình.[121][122] Tuy nhiên, đa số vẫn cảm thấy những chính sách mà chính phủ đưa ra là "thiếu công bằng".[123] Tỷ lệ ủng hộ Macron một lần nữa lao dốc vào năm 2018, chạm đáy ở mức khoảng 25% vào cuối tháng 11 trong thời điểm bùng nổ phong trào Áo vàng.[124] Mặc dù vậy, trong giai đoạn Đại dịch COVID-19 tại Pháp, uy tín của ông đã có sự khởi sắc và đạt mức cao nhất là 50% vào tháng 7 năm 2020.[125][126]
Vụ bê bối Benalla
Vào ngày 18 tháng 7 năm 2018, tờ Le Monde đã phanh phui một vụ việc chấn động: Alexandre Benalla, một thành viên trong đội ngũ nhân viên của Macron, đã giả danh cảnh sát và hành hung một người biểu tình trong cuộc tuần hành ngày Quốc tế Lao động tại Paris hồi đầu năm. Sau sự việc, Benalla chỉ bị đình chỉ công tác 15 ngày trước khi bị giáng chức nội bộ. Điện Élysée đã không trình báo vụ việc cho cơ quan công tố, và một cuộc điều tra sơ bộ chỉ được khởi động vào ngày hôm sau khi bài báo được xuất bản. Hình phạt lỏng lẻo dành cho Benalla đã khiến phe đối lập đặt ra nghi vấn về việc liệu chính quyền có cố tình lờ đi nghĩa vụ thông báo cho công tố viên theo quy định của bộ luật tố tụng hình sự hay không.[127]
Chiến dịch tranh cử tổng thống năm 2022
Trong cuộc bầu cử năm 2022, Macron đã trở thành vị tổng thống đương nhiệm đầu tiên tái đắc cử kể từ sau khi Jacques Chirac đánh bại Jean-Marie Le Pen trong cuộc bầu cử năm 2002.[128] Một lần nữa, Macron lại vượt qua Marine Le Pen ở vòng chung kết, nhưng lần này với khoảng cách sít sao hơn: ông giành được 58,55% số phiếu so với 41,45% của Le Pen.[129]
Nhiệm kỳ thứ hai (2022–nay)
Nhiệm kỳ tổng thống thứ hai của Macron chính thức bắt đầu vào ngày 14 tháng 5 năm 2022. Ngay sau đó, ông bổ nhiệm bà Élisabeth Borne làm Thủ tướng, đưa bà trở thành người phụ nữ thứ hai trong lịch sử Pháp giữ cương vị này.
Bầu cử quốc hội 2022 và chính phủ thiểu số
Trong cuộc bầu cử quốc hội tháng 6 năm 2022, liên minh của Macron đã mất đa số tuyệt đối tại Quốc hội, đẩy chính trường Pháp vào tình trạng "quốc hội treo".[130] Nhiều đồng minh thân cận và một số bộ trưởng đã thất bại trong cuộc bầu cử này, làm suy yếu đáng kể vị thế chính trị của tổng thống.[131] Sau khi nỗ lực thành lập một chính phủ đa số ổn định thất bại, chính phủ của bà Borne tiếp tục điều hành dưới hình thức chính phủ thiểu số.[132]
Cải cách hưu trí và bất ổn trong nước
Để vượt qua tình trạng bế tắc tại quốc hội, chính phủ đã liên tục sử dụng Điều 49.3 của Hiến pháp nhằm thông qua các dự luật quan trọng mà không cần biểu quyết trực tiếp, bao gồm ngân sách năm 2023 và luật cải cách hưu trí.[133] Đặc biệt, việc nâng tuổi nghỉ hưu từ 62 lên 64 vào tháng 3 năm 2023 đã vấp phải sự phản đối dữ dội, châm ngòi cho các cuộc biểu tình và đình công quy mô lớn trên toàn quốc.[134] Ngoài ra, nhiệm kỳ này còn ghi nhận những bất ổn nghiêm trọng khác như vụ bạo loạn Nahel Merzouk và các cuộc xung đột tại New Caledonia vào tháng 5 năm 2024, buộc Macron phải trực tiếp đến hòn đảo này để tìm giải pháp hạ nhiệt căng thẳng.[135]
Các cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm đối với chính phủ Borne
Vào ngày 20 tháng 3 năm 2023, nội các của Macron do Thủ tướng Borne đứng đầu đã vượt qua một cuộc biểu quyết bất tín nhiệm liên đảng với khoảng cách mong manh chỉ 9 phiếu—mức sít sao nhất cho một cuộc bỏ phiếu dạng này kể từ năm 1992.[136] Tính đến tháng 6 năm 2023, chính phủ của ông đã vượt qua tổng cộng 17 cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm kể từ đầu nhiệm kỳ quốc hội khóa XVI.[137]
Vụ bạo loạn Nahel Merzouk
Đầu hè năm 2023, chính quyền Pháp phải đối mặt với các cuộc bạo loạn diện rộng sau vụ việc thiếu niên Nahel M. (17 tuổi) bị cảnh sát bắn chết trong một buổi kiểm tra giao thông.[138] Để trấn áp làn sóng bất ổn có cường độ tương đương với cuộc bạo loạn năm 2005, chính quyền Macron đã huy động 45,000 cảnh sát và yêu cầu các tòa án áp dụng các bản án nghiêm khắc cùng thủ tục xét xử rút gọn, dẫn đến hơn 2,000 người bị bắt giữ tính đến đầu tháng 7.[139]
Chính sách quốc phòng và nhập cư
Vào tháng 8 năm 2023, Macron đã ký luật lập kế hoạch quân sự dài hạn, tăng ngân sách quốc phòng thêm 40%, lên mức tổng cộng 413 tỷ euro giai đoạn 2024–2030.[140]
Về nhập cư, sau khi vấp phải thất bại nặng nề tại Quốc hội vào tháng 12 năm 2023, chính phủ Macron đã buộc phải thỏa hiệp với phe bảo thủ để thông qua một dự luật nhập cư cứng rắn hơn đáng kể.[141] Sự kiện này đã gây ra một cuộc khủng hoảng chính trị trong chính liên minh của Macron, dẫn đến việc Bộ trưởng Y tế Aurélien Rousseau từ chức để phản đối.[142] Trước đó, Macron từng khẳng định Pháp cần "giảm đáng kể việc nhập cư" do tình hình hiện tại "không thể duy trì bền vững".[143]
Cải cách Hiến pháp
Nhân kỷ niệm 65 năm Hiến pháp Pháp vào tháng 10 năm 2023, Macron đã vạch ra các định hướng cải cách bao gồm: mở rộng phạm vi trưng cầu dân ý, hiến định hóa quyền phá thai và bảo vệ khí hậu, đồng thời tăng cường phân cấp quyền lực cho các địa phương như Corsica và New Caledonia.[144]
Vào ngày 4 tháng 3 năm 2024, trong một phiên họp chung lịch sử, Quốc hội Pháp đã chính thức thông qua sửa đổi Hiến pháp nhằm bảo vệ quyền phá thai như một "tự do được đảm bảo". Đây là lần sửa đổi Hiến pháp đầu tiên của Pháp kể từ năm 2008 và cũng là lần đầu tiên dưới thời Macron.[145]
Chính phủ Attal
Sau cuộc khủng hoảng chính trị liên quan đến luật nhập cư, tháng 1 năm 2024, Macron đã bổ nhiệm Bộ trưởng Giáo dục Gabriel Attal thay thế bà Élisabeth Borne. Ở tuổi 34, Attal trở thành Thủ tướng trẻ nhất trong lịch sử Pháp và là người công khai đồng tính đầu tiên giữ cương vị này.[146]
Nội các mới của Attal được đánh giá là chính phủ nghiêng về cánh hữu nhất trong nhiệm kỳ của Macron, với 57% thành viên từng thuộc đảng bảo thủ LR, trong khi nhiều bộ trưởng có tư tưởng tả khuynh đã bị bãi nhiệm.[147]
Kinh tế
Đầu năm 2024, trước tình trạng tăng trưởng chậm lại và thất nghiệp gia tăng, chính phủ Macron đã công bố cắt giảm chi tiêu khẩn cấp 10 tỷ euro nhằm kiểm soát thâm hụt ngân sách.[148] Đến tháng 3 năm 2024, Macron đã phải triệu tập một cuộc họp khẩn cấp để thảo luận về tình hình tài chính công sau khi thâm hụt ngân sách năm 2023 vượt xa dự báo, đe dọa đến xếp hạng tín nhiệm của quốc gia.[149]
Bầu cử quốc hội bất thường 2024
Vào ngày 9 tháng 6 năm 2024, sau thất bại nặng nề của liên minh trung dung tại Bầu cử Nghị viện châu Âu 2024 trước đảng RN của Le Pen, Macron đã gây bất ngờ khi tuyên bố giải tán Quốc hội và kêu gọi bầu cử quốc hội sớm vào ngày 30 tháng 6 và 7 tháng 7 năm 2024.[150]
Tại vòng một, liên minh của Macron chỉ giành được 20,04% số phiếu, đứng thứ ba sau đảng RN cực hữu (33,15%) và liên minh cánh tả NFP (27,99%). Đây là kết quả tồi tệ nhất của một liên minh cầm quyền tại Pháp kể từ năm 1870.[151]
Tuy nhiên, tại vòng hai, kết quả dẫn tới một "quốc hội treo" khi liên minh cánh tả NFP bất ngờ giành nhiều ghế nhất nhưng vẫn thiếu khoảng 90-100 ghế để đạt đa số tuyệt đối. Liên minh của Macron mất 86 ghế và mất luôn vị thế khối nghị sĩ lớn nhất. Kết quả này đẩy nước Pháp vào một cuộc khủng hoảng chính trị và bế tắc nghị viện chưa từng có.[152]

Sau khi từ chối bổ nhiệm ứng viên của cánh tả là Lucie Castets, vào ngày 5 tháng 9, Macron đã bổ nhiệm chính trị gia bảo thủ Michel Barnier làm Thủ tướng để thành lập "chính phủ đoàn kết".[153]
Chính phủ Barnier bị lật đổ
Đầu tháng 12 năm 2024, Thủ tướng Michel Barnier đã sử dụng Điều 49.3 để thông qua ngân sách An sinh xã hội năm 2025 mà không cần Quốc hội phê chuẩn. Đáp lại, vào ngày 4 tháng 12, Quốc hội đã thông qua kiến nghị bất tín nhiệm, chính thức lật đổ chính phủ. Đây là chính phủ Pháp đầu tiên bị Quốc hội bãi miễn kể từ năm 1962.[154]
Trong bài phát biểu trước quốc dân ngày 5 tháng 12, Macron chấp nhận sự từ chức của Barnier nhưng tuyên bố sẽ tại vị cho đến hết nhiệm kỳ. Ông đổ lỗi cho liên minh giữa "phe cực tả và cực hữu" đã gây ra sự sụp đổ của chính phủ.[155]
Vị trí chính trị
Emmanuel Macron được mô tả bởi một số nhà quan sát như một người tự do xã hội [156][157][158][159][160] và những người khác như là một nhà dân chủ xã hội.[161][162][163] Trong suốt thời gian của ông trong Đảng Xã hội Pháp, ông ủng hộ cánh bảo thủ của đảng,[164] có lập trường chính trị gắn liền với "con đường thứ ba", chính sách tiên tiến của Bill Clinton, Tony Blair và Gerhard Schröder, mà phát ngôn viên hàng đầu là cựu thủ tướng Manuel Valls.[165][166][167][168] Macron đặc biệt chủ trương ủng hộ thị trường tự do và giảm thâm hụt tài chính công.[169] Macron công khai sử dụng thuật ngữ "tự do" để mô tả bản thân mình lần đầu tiên vào năm 2015 trong một cuộc phỏng vấn với tờ Le Monde. Ông nói thêm rằng, ông chắc chắn là "không phải là người tự do quá mức", "không thuộc cánh Hữu lẫn cánh Tả", và ông chủ trương "một tập thể đoàn kết." [170][171] Trong một chuyến thăm viếng Vendée trong tháng 8 năm 2016, ông nói, " Thành thật mà nói tôi không phải là một người theo xã hội chủ nghĩa". Ông giải thích, ông là một phần của "chính phủ cánh tả" vào thời điểm đó bởi vì ông muốn "phục vụ lợi ích công cộng" như bất kỳ bộ trưởng nào cũng sẽ làm.[172] Trong cuốn sách của ông, Cách mạng, được công bố vào tháng 11 năm 2016, Macron giới thiệu mình, vừa là một người theo "cánh tả" và vừa theo "tự do... nếu tự do có nghĩa là tin tưởng vào con người." [173] Với đảng Tiến Bước ! của ông, mục đích của Macron là để vượt qua sự chia rẽ Tả-Hữu trong một cách tương tự như François Bayrou hoặc Jacques Chaban-Delmas, khẳng định rằng, "sự phân chia thực sự ở nước ta... là giữa cấp tiến và bảo thủ". Với tuyên bố ứng cử độc lập và sử dụng tài hùng biện của mình chống lại nhóm có thế lực chính trị (anti-establishment rhetoric), Macron được một số nhà quan sát, đặc biệt là Manuel Valls, dán nhãn là một người theo "chủ nghĩa dân túy", nhưng ông bác bỏ thuật ngữ này.[174][175]
Về lý tưởng, ông đã được mô tả là một người theo chủ nghĩa trung dung và chủ nghĩa tự do.
Môi trường
Trước thềm Hội nghị Liên Hợp Quốc về Biến đổi Khí hậu 2015, Macron kêu gọi đẩy nhanh quá trình chuyển đổi sinh thái và chủ trương một "cân bằng giữa cần thiết về sinh thái và các nhu cầu kinh tế", một mục tiêu mà chính phủ Pháp tìm cách đạt được qua các trận đánh trên "năm mặt trận": "Sáng tạo"," Đơn giản hóa "," tăng cường hiệu quả năng lượng của chúng ta và [...] giảm sử dụng nhiên liệu hóa thạch "," khả năng cạnh tranh năng lượng " và " hành động ở châu Âu và trên toàn thế giới ".[176]
Trong mùa hè năm 2016, ông bảo vệ việc sử dụng nhiên liệu diesel mà ông tin rằng không nên "săn đuổi" vì nó "vẫn là trung tâm của các chính sách công nghiệp Pháp". Macron bày tỏ quan điểm này sau hậu quả của vụ bê bối khí thải Volkswagen mà ông bị đảng mình chỉ trích nặng nề.[177][178][179] Ngoài ra, Macron ủng hộ việc sử dụng năng lượng hạt nhân mà ông cho là "một sự lựa chọn của Pháp và một sự lựa chọn cho tương lai".[180]
Trong mùa hè năm 2016, Macron đề xuất rằng, Pháp "đảm bảo nguồn cung cấp các vật liệu chiến lược nhất của nó sử dụng ba đòn bẩy: nền kinh tế tuần hoàn và sự phục hồi của vật liệu chứa trong các sản phẩm khi nó hết được dùng [...]; Sự đa dạng hóa các nguồn cung cấp để vượt qua địa chính trị rủi ro [...] và tăng thêm tính cạnh tranh; tạo ra các mỏ có kích thước hợp lý mới tại Pháp, trong khi theo các tiêu chuẩn "xã hội và môi trường tốt nhất".[181]
Mặc dù ông hoài nghi về việc xây dựng Aéroport du Grand Ouest, Macron tin rằng việc xây dựng nên bắt đầu từ khi dự án được ủng hộ trong cuộc trưng cầu dân ý địa phương 2016.[182]
Liên minh châu Âu
Emmanuel Macron đã được mô tả bởi một số người như thân liên minh châu Âu (europhile) [183][184] và theo chủ nghĩa liên bang [185][186] Nhưng ông mô tả mình là "không ủng hộ liên minh châu Âu, không chỉ trích nó, cũng không theo chủ nghĩa liên bang theo nghĩa cổ điển",[187] và đảng của ông là "lực lượng chính trị ở Pháp duy nhất ủng hộ liên minh châu Âu ".[188] Trong tháng 6 năm 2015, Macron và người đồng nhiệm Đức Sigmar Gabriel công bố một nền tảng ủng hộ việc tiếp tục hội nhập châu Âu. Họ ủng hộ việc tiếp tục "cải cách cơ cấu (như thị trường lao động), cải cách thể chế (bao gồm các lĩnh vực quản trị kinh tế)",[189] nhưng cũng là một sự hòa giải của 'thuế và hệ thống xã hội (như phối hợp tốt hơn hay hài hòa các loại thuế đánh vào các công ty thông qua, ví dụ, mức lương tối thiểu). " Ông cũng ủng hộ việc tạo ra một chức vụ Ủy viên EU chịu trách nhiệm cho khu vực đồng euro (Eurozone) và nghị viện Eurozone và một ngân sách chung [190] Ngoài ra, Macro nói:" tôi đang ủng hộ việc tăng cường các biện pháp chống bán phá giá mà phải nhanh hơn và mạnh mẽ hơn như những biện pháp ở Hoa Kỳ. Chúng ta cũng cần phải thiết lập một cơ sở giám sát các khoản đầu tư nước ngoài trong các lĩnh vực chiến lược ở cấp EU nhằm bảo vệ một ngành công nghiệp quan trọng và để đảm bảo chủ quyền của chúng ta và sự vượt trội của châu Âu. " [170]
Vào tháng 7 năm 2015, trong khi thách thức "câu hỏi được đặt ra" trong cuộc trưng cầu dân ý của Hy Lạp năm 2015, Macron kêu gọi không gây ra "cuộc tách rời tự động" của Hy Lạp từ Eurozone và "không làm Hòa ước Versailles của Eurozone" trong trường hợp bên nói "không" thắng. Ông tin rằng các nhà lãnh đạo Hy Lạp và châu Âu cùng gây ra cuộc khủng hoảng nợ chính phủ Hy Lạp,[191] và các thỏa thuận đạt được trong mùa hè 2015 giữa Hy Lạp và các chủ nợ, đặc biệt được François Hollande thúc đẩy, sẽ không giúp đỡ Hy Lạp trong việc đối phó với món nợ, trong khi cùng lúc chỉ trích Quỹ Tiền tệ Quốc tế.[192] Vào tháng 6 năm 2016, ông chỉ trích các chính sách thắt lưng buộc bụng đối với Hy Lạp, coi chúng là không bền vững và kêu gọi thành lập "những cơ chế tài chính và tinh thần đoàn kết tài chính" chung và một cơ chế để tái cơ cấu nợ của các quốc gia thành viên Eurozone.[192] Yanis Varoufakis, Bộ trưởng Bộ Tài chính trong nội các đầu tiên của Alexis Tsipras, ca ngợi Macron, gọi ông là "bộ trưởng Pháp duy nhất trong chính quyền Francois Hollande dường như hiểu được những gì đang bị đe dọa trong khu vực đồng euro", và là người, theo ông ta, "cố gắng để đóng vai trò trung gian giữa chúng tôi [Hy Lạp] và Troika chủ nợ của chúng tôi [EC, IMF, ECB], thậm chí nếu họ không cho phép anh ta đóng vai trò này ".[193]
Ông hỗ trợ Hiệp định Thương mại tự do EU-Canada (CETA) thiết lập giữa Canada và Liên minh châu Âu,[194] chỉ trích chính phủ Wallonie vì cố gắng ngăn chặn nó. Ông cho rằng CETA không nên được xác nhận bởi quốc hội quốc gia vì "nó làm xói mòn EU".[195] Về Hiệp định thương mại tự do xuyên Đại Tây Dương (TTIP), Macron bày tỏ trong tháng 6 năm 2016 rằng, "các điều kiện [ký hiệp ước] không được đáp ứng", và thêm rằng chúng ta "không nên đóng cửa hoàn toàn" và "cần một liên kết mạnh mẽ với Mỹ".[196]
Chính sách đối ngoại

Về Syria, Macron cho biết quan điểm: "theo con đường chính giữa giữa việc tẩy chay chính trị của chế độ Assad và hỗ trợ độc quyền cho các phiến quân," phù hợp với chính sách chính phủ Pháp theo đuổi từ năm 2011. Ông cũng chống lại phong trào BDS chống Israel (Boycott, Divestment and Sanctions Movement), và từ chối nêu một quan điểm về việc công nhận Nhà nước Palestine.[198]
Di dân
Không giống như nhiều đảng viên đảng Xã hội Pháp, bao gồm Manuel Valls, Macron ủng hộ các chính sách mở cửa đối với những người nhập cư và người tị nạn được theo đuổi bởi Angela Merkel ở Đức.[199] Macron bày tỏ sự tin tưởng vào khả năng của Pháp để hấp thụ nhiều hơn những người nhập cư và chào đón họ vào châu Âu, khẳng định rằng dòng người đi vào sẽ có tác động tích cực về kinh tế.[200] Tuy nhiên, ông tin rằng Frontex "không phải là một chương trình đầy đủ tham vọng" và kêu gọi đầu tư nhiều hơn ở quân đội bờ biển và biên phòng ", bởi vì bất cứ ai bước vào [Châu Âu] tại Lampedusa hay ở nơi khác là một mối quan tâm cho tất cả các nước châu Âu." [195] Về chính sách tị nạn, ông tin rằng "thời gian đánh giá cần được rút ngắn đáng kể" và rằng "tất cả những ai không được công nhận tị nạn, phải bị trục xuất ngay lập tức."
Chủ nghĩa thế tục
Vào tháng 7 năm 2016, tại cuộc họp đầu tiên của Tiến bước !, Macron bày tỏ sự phản đối việc cấm khăn trùm đầu Hồi giáo ở các trường đại học, nói, "Cá nhân tôi không tin rằng chúng ta nên phát minh ra các văn bản mới, luật mới, tiêu chuẩn mới, để săn lùng khăn che mặt tại các trường đại học và đi theo những người mặc biểu tượng tôn giáo trong các chuyến đi thực địa."[201]
Trong một cuộc phỏng vấn với tạp chí tin tức Pháp Marianne, Macron khẳng định rằng "chủ nghĩa thế tục không được thiết kế để thúc đẩy một tôn giáo cộng hòa", và trả lời ý kiến của Manuel Valls và Jean-Pierre Chevènement liên quan đến việc thực hành của Hồi giáo trong xã hội Pháp bằng cách lên án quan điểm cho rằng công dân cần phải "kín đáo" trong thực hành tôn giáo của họ, nói rằng "tiền lệ lịch sử cho thấy khi chúng ta đòi hỏi kín đáo trong vấn đề tôn giáo đã không mang lại danh dự cho nền Cộng hòa." [202] Trong cùng cuộc phỏng vấn, Macron nói về người Pháp theo đạo Hồi, "tôi hỏi một điều: hoàn toàn tôn trọng các quy tắc trong khi ở nơi công cộng. Các mối quan hệ tôn giáo là về sự siêu nghiệm, và tôi không yêu cầu mọi người vừa phải – đó không phải là những gì tôi đang tranh cãi. Đức tin sâu xa của tôi là một người công giáo có thể tin rằng pháp luật.. tôn giáo của mình vượt lên trên pháp luật của nước cộng hoà. Tôi chỉ đơn giản tin rằng, khi một người bước vào khu vực công cộng, pháp luật của nước cộng hoà phải thắng thế hơn pháp luật tôn giáo. " Cũng trong cùng cuộc phỏng vấn, Macron lên án "các trường tôn giáo mà dạy hận thù đối với nước Cộng hòa, với sự hướng dẫn chủ yếu trong tiếng Ả Rập hoặc, trong trường hợp khác, mà dạy Torah hơn nguyên tắc cơ bản." [202] Tuyên bố này gây ra một phản ứng tiêu cực mạnh mẽ từ Fonds Juif xã hội Unifié (FSJU), một tổ chức vận hành các trường tôn giáo của người Do Thái tại Pháp.[203]
An ninh và khủng bố
Macron tin rằng dự luật cải cách được đề xuất về tước quyền công dân cho công dân sinh ra ở Pháp và vào quốc tịch bị kết án về tội khủng bố không phải là một "giải pháp cụ thể" và tin rằng "sự kéo dài vô tận của tình trạng khẩn cấp đặt ra các câu hỏi chính đáng". Ông chủ trương tăng quỹ nhà nước cho các cơ quan tình báo.[204]
Macron kêu gọi sự phục hồi chính sách cảnh sát làm việc chặt chẽ với cộng đồng và cho rằng "việc quản lý một số rủi ro lớn phải được giao cho các hiệp hội hoặc khu vực tư nhân".[205]
Ông cũng cho rằng, đề nghị của mình, cung cấp cho mỗi người tuổi thành niên mới lớn một " Thẻ Văn hóa" trị giá 500 € có thể khuyến khích những người trẻ tuổi khám phá văn hóa của Pháp và ngăn chặn chủ nghĩa khủng bố.[206]
Gia đình

Macron kết hôn với Brigitte Trogneux, người lớn hơn ông 24 tuổi và là cô giáo cũ của ông tại trường trung học La Providence, Amiens, dạy tiếng Latinh và tiếng Pháp.[7][207][208] Hai người gặp nhau lần đầu khi ông còn là một học sinh 15 tuổi trong lớp của bà, nhưng họ chỉ chính thức hẹn hò khi ông được 18 tuổi.[209] Cha mẹ của ông ban đầu cố gắng tách rời hai người bằng cách gửi ông đến Paris để hoàn tất năm cuối cùng của bậc trung học do họ nhận thấy ông còn trẻ và mối quan hệ này không phù hợp.[209] Tuy nhiên, cả hai vẫn ở với nhau sau khi ông tốt nghiệp rồi kết hôn vào năm 2007.
Vợ chồng ông sống cùng với ba người con riêng (cả hai chưa có con chung) từ cuộc hôn nhân trước đây của Trogneux, trong đó một người con gái Tiphaine Auziere, sinh năm 1984 và hiện là một luật sư.[7] Tiphaine hiện có hai người con và thôi làm việc để giúp Macron thành lập đảng Tiến bước! Laurence, người con gái lớn tuổi hơn, bây giờ là bác sĩ về tim, chuyên về các bệnh tim mạch, không những sinh cùng năm với Macron (1977) mà còn học chung một lớp với ông. Bà có lần kể về một học sinh cùng lớp: "Trong lớp tôi có một anh chàng mà không thể tưởng tượng được. Cái gì hắn cũng biết". Macron, người được nhắc đến, trong khi tập diễn kịch vào năm 1993, đã yêu cô giáo, huấn luyện viên kịch và mẹ của Laurence. Laurence tuyên bố, trong tương lai sẽ cổ vũ cho những mục tiêu chính trị của Macron. Còn Sébastien Auzière, người con trai lớn tuổi nhất, lại lớn hơn Macron tới 3 tuổi, là kỹ sư, chuyên viên về thống kê, làm việc về vấn đề nghiên cứu thị trường. Trong thời gian tranh cử, ông quản lý mảng truyền thông mạng xã hội cho Macron.[210]
Chú thích
- ^ a b Sylvie Corbet and Elaine Ganley « French gov't reshuffle expels dissident ministers », Associated Press, ngày 26 tháng 8 năm 2014
- ^ Julien Licourt; Yohan Blavignat (ngày 30 tháng 8 năm 2016). "EN DIRECT - Macron évite soigneusement d'évoquer sa candidature" (bằng tiếng Pháp). Le Figaro.
- ^ "L'Hebdo - Emmanuel Macron: portrait d'un social-libéral". Bản gốc lưu trữ ngày 28 tháng 12 năm 2015. Truy cập ngày 13 tháng 2 năm 2017.
- ^ Le Figaro - - Le social-libéralisme d'Emmanuel Macron représente... 6% du corps électoral - Alexandre Devecchio - 31/08/2016
- ^ "Marianne - La démonstration de force du social-libéral Emmanuel Macron - Samedi 10 décembre 2016". Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 1 năm 2017. Truy cập ngày 13 tháng 2 năm 2017.
- ^ a b "Macron quits to clear way for French presidential bid". BBC. ngày 30 tháng 8 năm 2016.
- ^ a b c "Vive la Modernite´!" (bằng tiếng Đức). Số 6. ngày 12 tháng 2 năm 2017. tr. 41.
{{Chú thích báo}}:|tên=thiếu|tên=(trợ giúp). - ^ "France's Macron joins presidential race to 'unblock France'". BBC. ngày 16 tháng 11 năm 2016. Truy cập ngày 26 tháng 4 năm 2017.
- ^ "France's Macron names Republican Philippe as PM". BBC News (bằng tiếng Anh). ngày 15 tháng 5 năm 2017. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2017.
- ^ "France's new PM Philippe takes office - Xinhua | English.news.cn". news.xinhuanet.com. Truy cập ngày 16 tháng 5 năm 2017.
- ^ "Emmanuel Macron: French president tests positive for Covid". BBC. ngày 17 tháng 12 năm 2020. Truy cập ngày 17 tháng 12 năm 2020.
- ^ "COVID-19: French president Emmanuel Macron tests positive for coronavirus". Sky News. ngày 17 tháng 12 năm 2020. Truy cập ngày 17 tháng 12 năm 2020.
- ^ "French president Emmanuel Macron tests positive for coronavirus". The Guardian. ngày 17 tháng 12 năm 2020. Truy cập ngày 17 tháng 12 năm 2020.
- ^ "French President Emmanuel Macron has contracted coronavirus". NBC News. ngày 17 tháng 12 năm 2020. Truy cập ngày 17 tháng 12 năm 2020.
- ^ Chrisafis, Angelique (ngày 10 tháng 10 năm 2025). "Macron reappoints Sébastien Lecornu as French prime minister". The Guardian (bằng tiếng Anh). ISSN 0261-3077. Truy cập ngày 11 tháng 10 năm 2025.
- ^ a b Emmanuel Macron, un ex-banquier touche-à-tout à Bercy (bằng tiếng Pháp) France24 (with AFP). ngày 27 tháng 8 năm 2014
- ^ "Renee Kaplan, Who is the hot new French Economy Minister". Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 9 năm 2016. Truy cập ngày 14 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Emmanuel Macron n'est plus encarté au Parti socialiste" (bằng tiếng Pháp) Le Figaro. ngày 28 tháng 8 năm 2015
- ^ https://www.qdnd.vn/quoc-te/tin-tuc/tong-thong-macron-tuyen-bo-giai-tan-quoc-hoi-phap-va-to-chuc-bau-cu-som-780430.
{{Chú thích web}}:|title=trống hay bị thiếu (trợ giúp) - ^ Europe1 - 27/06/2016 - Macron veut voir son "projet progressiste" défendu en 2017
- ^ Le Monde - 20/08/2016 - Par Patrick Roger - Macron précise son projet « progressiste » pour 2017
- ^ "France elections: Hollande slaps down ambitious minister Macron". BBC. ngày 14 tháng 7 năm 2016.
- ^ "France's Macron joins presidential race to 'unblock France'". BBC. Truy cập ngày 16 tháng 11 năm 2016.
- ^ Macron überholt Fillon, Le Pen bei knapp 27 Prozent, Spiegel online, 1. Februar 2017
- ^ Macron: "Ich verteidige das europäische Projekt", Der Tagesspiegel, 11. Januar 2017
- ^ Emmanuel Macron – der heimliche Star im Wahljahr?, The Europeen, 21. Januar 2017
- ^ Die größten Probleme vor der Präsidentenwahl, Wirtschaftswoche, 19. Januar 2017
- ^ Fortschritt oder Frexit, Süddeutsche Zeitung, 6. Januar 2017
- ^ Das Schicksalswahljahr in Frankreich, Deutschlandfunk, 2. Januar 2017
- ^ Michaela Wiegel: Buhrufe für Macrons Kolonialkritik. FAZ, 20. Februar 2017
- ^ http://www.francetvinfo.fr/politique/emmanuel-macron/presidentielle-2017-francois-bayrou-renonce-a-se-presenter-et-soutient-emmanuel-macron_2069509.html
- ^ Programme de Macron: éducation, chômage, retraite, sécurité… les principaux points
- ^ Fillon unter Druck - Juppé in den Startlöchern Lưu trữ ngày 3 tháng 3 năm 2017 tại Wayback Machine, www.heute.de, 3.3.2017
- ^ "Qui sont les soutiens d'Emmanuel Macron ?". Le Monde. ngày 28 tháng 2 năm 2017. Truy cập ngày 3 tháng 3 năm 2017.
- ^ C.Sa (ngày 8 tháng 5 năm 2017). "Passation de pouvoir: François Hollande passera "le flambeau" à Macron dimanche 14 mai". Le Parisien (bằng tiếng Pháp). Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 5 năm 2017. Truy cập ngày 8 tháng 5 năm 2017.
- ^ Leicester, John; Corbet, Sylvie. "Emmanuel Macron becomes France's youngest president". Toronto Sun. Associated Press. Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 14 tháng 5 năm 2017.
- ^ "Macron the mould-breaker – France's youngest leader since Napoleon". Reuters. ngày 7 tháng 5 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 6 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 2 tháng 7 năm 2017.
- ^ Grammont, Stéphane (ngày 14 tháng 5 năm 2017). "Patrick Strzoda, ancien préfet de Bretagne, directeur de cabinet d'Emmanuel Macron". France 3 Bretagne. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 7 năm 2023. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2017.
- ^ Penicaud, Céline (ngày 14 tháng 5 năm 2017). "Le parcours fulgurant d'Ismaël Emelien, le nouveau conseiller spécial d'Emmanuel Macron". BFM TV. Lưu trữ bản gốc ngày 16 tháng 5 năm 2017. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2017.
- ^ "France's Macron names Republican Philippe as PM". BBC News (bằng tiếng Anh). ngày 15 tháng 5 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 15 tháng 5 năm 2017. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2017.
- ^ "Le premier ministre Philippe prépare " un gouvernement rassembleur de compétences "". Le Monde. ngày 15 tháng 5 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 15 tháng 5 năm 2017. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2017.
- ^ Narayan, Chandrika (ngày 15 tháng 5 năm 2017). "French President Macron heads to Berlin for his first official foreign visit". CNN. Lưu trữ bản gốc ngày 16 tháng 5 năm 2017. Truy cập ngày 17 tháng 5 năm 2017.
- ^ "Emmanuel Macron and Angela Merkel pledge to draw up 'common road map' for Europe". The Telegraph. ngày 15 tháng 5 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2022. Truy cập ngày 17 tháng 5 năm 2017.
- ^ "Résultats des élections législatives 2017". interieur.gouv.fr/Elections/Les-resultats/Legislatives/elecresult__legislatives-2017. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 26 tháng 8 năm 2019.
- ^ "France's Macron picks Jean Castex as PM after Philippe resigns". BBC News. ngày 3 tháng 7 năm 2020. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 7 năm 2020. Truy cập ngày 17 tháng 5 năm 2021.
- ^ Momtaz, Rym (ngày 3 tháng 7 năm 2020). "Picking low-profile French PM, Macron bets big on himself". Politico. Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 5 năm 2021. Truy cập ngày 17 tháng 5 năm 2021.
- ^ "France bans hiring of spouses by politicians in wake of Fillon scandal". Reuters. ngày 27 tháng 7 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 9 tháng 8 năm 2017.
- ^ "French vote brings Macron's anti-sleaze law closer". Anadolu Agency. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 9 tháng 8 năm 2017.
- ^ Masters, James. "Emmanuel Macron under fire over wife's 'First Lady' role". CNN. Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 9 tháng 8 năm 2017.
- ^ "France: Macron to abandon plans for official first lady". BBC News (bằng tiếng Anh). ngày 8 tháng 8 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 9 tháng 8 năm 2017.
- ^ "France's parliament approves bill to clean up politics". Reuters. ngày 9 tháng 8 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 12 tháng 8 năm 2017.
- ^ a b Pierre Briacon, "Emmanuel Macron plunges head-first into labor reform: France's new president is counting on divisions in the labor movement and fast-track legislation", Politico (17 May 2017). Lưu trữ ngày 2 tháng 8 năm 2017 tại Wayback Machine.
- ^ a b Liz Alderman, "In French Labor Overhaul, Union Leader Offers a Way to a Compromise", The New York Times (20 June 2017). Lưu trữ ngày 31 tháng 7 năm 2017 tại Wayback Machine.
- ^ Vey, Jean-Baptiste; Kar-Gupta, Sudip (ngày 7 tháng 8 năm 2017). Balmforth, Richard (biên tập). "France's Macron, on Eastern Europe trip, to raise issue of cheap labor". Reuters. Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 12 năm 2017. Truy cập ngày 29 tháng 12 năm 2017.
- ^ Rubin, Alissa J. (ngày 31 tháng 8 năm 2017). "France Unveils Contentious Labor Overhaul in Big Test for Macron". The New York Times. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 20 tháng 10 năm 2017.
- ^ Jennifer Thompson and Madison Marriage, "Macron's reform agenda faces resistance", Financial Times. Lưu trữ ngày 3 tháng 8 năm 2017 tại Wayback Machine.
- ^ Corbet, Sylvie (ngày 23 tháng 5 năm 2017). "Macron Tries to Sell Plan to Reform France's Labor Market". U.S. News & World Report. Associated Press. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 8 năm 2017.
- ^ "French parliament approves Macron's labour reforms" (bằng tiếng Anh). France 24. ngày 3 tháng 8 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 8 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 9 tháng 8 năm 2017.
- ^ "Macron signs French labor reform decrees". Reuters. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 20 tháng 10 năm 2017.
- ^ "France sees big drop in unemployment rate in boost for Macron" (bằng tiếng Anh). ngày 25 tháng 10 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 28 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 27 tháng 10 năm 2017.
- ^ Willsher, Kim (ngày 16 tháng 1 năm 2018). "France will not allow another refugee camp in Calais, says Macron". The Guardian (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 2 năm 2018. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2018.
- ^ "Italy says 'arrogant' France could become main enemy on migration" Lưu trữ ngày 24 tháng 6 năm 2018 tại Wayback Machine. Reuters.
- ^ "France to 'take back control' of immigration policy". Luxembourg Times. ngày 6 tháng 11 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 7 tháng 11 năm 2019. Truy cập ngày 6 tháng 11 năm 2019.
- ^ Onishi, Norimitsu (ngày 6 tháng 11 năm 2019). "France Announces Tough New Measures on Immigration". The New York Times (bằng tiếng Anh). ISSN 0362-4331. Truy cập ngày 10 tháng 6 năm 2025.
- ^ "Immigration rose in France in 2022, driven by labor needs and foreign students". Le Monde.fr (bằng tiếng Anh). ngày 27 tháng 1 năm 2023. Lưu trữ bản gốc ngày 13 tháng 7 năm 2023.
- ^ "Macron rejects Corsican language demand". BBC News (bằng tiếng Anh). ngày 7 tháng 2 năm 2018. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 2 năm 2018. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2018.
- ^ "Macron backs Corsica mention in French constitution, rejects other dem". Reuters U.K. (bằng tiếng Anh). Bản gốc lưu trữ ngày 12 tháng 2 năm 2018. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2018.
- ^ "Emmanuel Macron to propose reorganization of Islam in France". Politico (bằng tiếng Anh). ngày 11 tháng 2 năm 2018. Lưu trữ bản gốc ngày 11 tháng 2 năm 2018. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2018.
- ^ "Macron urges French police to make full use of draconian anti-terror powers" (bằng tiếng Anh). ngày 19 tháng 10 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 24 tháng 5 năm 2018. Truy cập ngày 23 tháng 5 năm 2018.
- ^ "France to enshrine some state of emergency measures into law". Deutsche-Welle. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 20 tháng 10 năm 2017.
- ^ "French parliament passes controversial anti-terror law". Anadolu Agency. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 20 tháng 10 năm 2017.
- ^ "French parliament adopts controversial anti-terror bill". France 24. Lưu trữ bản gốc ngày 20 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 20 tháng 10 năm 2017.
- ^ "French parliament adopts controversial anti-terror bill". Deutsche-Welle. Lưu trữ bản gốc ngày 7 tháng 11 năm 2017. Truy cập ngày 5 tháng 11 năm 2017.
- ^ Chrisafis, Angelique (ngày 19 tháng 7 năm 2017). "Head of French military quits after row with Emmanuel Macron". The Guardian (bằng tiếng Anh). ISSN 0261-3077. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2017.
- ^ "French army chief resigns over Macron spat". Politico (bằng tiếng Anh). ngày 19 tháng 7 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2017.
- ^ "Macron names François Lecointre new armed forces chief" (bằng tiếng Anh). France 24. ngày 19 tháng 7 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 22 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 22 tháng 7 năm 2017.
- ^ "French government sees EU credibility in reach with 2018 budget". Reuters. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 20 tháng 10 năm 2017.
- ^ Lỗi chú thích: Thẻ
<ref>sai; không có nội dung trong thẻ ref có tênwealthtax - ^ Dyson, Richard; Meadows, Sam (ngày 27 tháng 10 năm 2017). "British expats among those benefiting as Macron slashes French wealth tax". The Telegraph (bằng tiếng Anh). ISSN 0307-1235. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2022. Truy cập ngày 27 tháng 10 năm 2017.
- ^ Samuel, Henry (ngày 2 tháng 2 năm 2018). "Emmanuel Macron takes France by surprise by unveiling 'voluntary redundancy' plan for bloated state sector". The Telegraph (bằng tiếng Anh). ISSN 0307-1235. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2022. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2018.
- ^ "France's Resistance to Change Grows as Macron Vows New Pension Plan". True News Source. TrueNewsSource. ngày 8 tháng 12 năm 2019. Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 12 năm 2019. Truy cập ngày 8 tháng 12 năm 2019.
- ^ "Will Macron's Compromise on Pension Plan Mellow Protests in France?". True News Source. ngày 14 tháng 1 năm 2020. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 1 năm 2020. Truy cập ngày 14 tháng 1 năm 2020.
- ^ Keohane, David (ngày 29 tháng 2 năm 2020). "French government adopts pension reform by decree". Financial Times. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 4 năm 2022. Truy cập ngày 29 tháng 2 năm 2020.
- ^ Elzas, Sarah (ngày 13 tháng 1 năm 2021). "Macron to revive controversial pension overhaul once Covid is under control". RFI. Lưu trữ bản gốc ngày 25 tháng 8 năm 2023. Truy cập ngày 25 tháng 8 năm 2023.
- ^ "'Their knuckles turned white': Donald Trump and Emmanuel Macron's awkward handshake". The Telegraph. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2022. Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2017.
- ^ "Macron 'wins battle of the alphas' in handshake with Donald Trump". London Evening Standard. ngày 25 tháng 5 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2017.
- ^ "Macron slams Russian media 'lies' during muscular exchange with Putin at Versailles". The Telegraph. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2022. Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2017.
- ^ "Macron denounces Russian media on Putin visit". BBC News. Lưu trữ bản gốc ngày 9 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2017.
- ^ Chrisafis, Angelique (ngày 29 tháng 5 năm 2017). "Macron warns over Syrian chemical weapons in frank meeting with Putin". The Guardian. ISSN 0261-3077. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 7 năm 2017. Truy cập ngày 21 tháng 7 năm 2017.
- ^ Statements by Theresa May and Emmanuel Macron on the Syria Strike Lưu trữ ngày 15 tháng 4 năm 2018 tại Wayback Machine, The New York Times (13 April 2018).
- ^ Helene Cooper, Thomas Gibbons-Neff and Ben Hubbard, U.S., Britain and France Strike Syria Over Suspected Chemical Weapons Attack Lưu trữ ngày 14 tháng 4 năm 2018 tại Wayback Machine, The New York Times (13 April 2018).
- ^ "Emmanuel Macron: Fighting Islamist terror is France's top priority". Deutsche-Welle. Lưu trữ bản gốc ngày 21 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 20 tháng 10 năm 2017.
- ^ "France's Macron urges better long-term relations with Russia". BCNN1. ngày 15 tháng 2 năm 2020. Lưu trữ bản gốc ngày 20 tháng 5 năm 2020. Truy cập ngày 15 tháng 2 năm 2020.
- ^ "The Macron method". Politico. ngày 16 tháng 10 năm 2019. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 11 năm 2020. Truy cập ngày 8 tháng 12 năm 2020.
- ^ Oliphant, Roland; Chazan, David (ngày 25 tháng 8 năm 2019). "Iranian foreign minister Javad Zarif arrives in Biarritz in surprise visit to G7 leaders summit". The Telegraph. ISSN 0307-1235. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2022. Truy cập ngày 8 tháng 12 năm 2020.
- ^ Pennetier, Marine; Irish, John (ngày 25 tháng 3 năm 2019). "France seals multi-billion dollar deals with China, but questions Belt and Road project". Reuters (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 5 năm 2022. Truy cập ngày 29 tháng 5 năm 2022.
- ^ Rym Momtaz, "Macron steals Trump's thunder with Chinese Airbus order: France lands €30B aviation deal with Beijing", POLITICO, 25 March 2019. Lưu trữ ngày 26 tháng 3 năm 2019 tại Wayback Machine.
- ^ Irish, John (ngày 23 tháng 7 năm 2020). "Macron seeks EU sanctions over Turkish 'violations' in Greek waters". Reuters. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 7 năm 2020. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2020.
- ^ "France's Macron slams Turkey's 'criminal' role in Libya". Al Jazeera. ngày 30 tháng 6 năm 2020. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 8 năm 2020. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2020.
- ^ "Turkey warns Egypt over Libya and lashes out at Macron's role". The Japan Times. ngày 20 tháng 7 năm 2020. Lưu trữ bản gốc ngày 4 tháng 2 năm 2021. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2020.
- ^ "France-Turkey spat over Libya arms exposes NATO's limits". Associated Press. ngày 5 tháng 7 năm 2020. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 3 năm 2021. Truy cập ngày 14 tháng 8 năm 2020.
- ^ Riley-Smith, Ben (ngày 12 tháng 6 năm 2021). "Boris Johnson infuriated after Emmanuel Macron suggested Northern Ireland was not part of UK". The Telegraph. Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2022. Truy cập ngày 24 tháng 6 năm 2021.
- ^ "G7 summit: Northern Ireland part of one great indivisible UK, says PM". BBC News. ngày 13 tháng 6 năm 2021. Lưu trữ bản gốc ngày 24 tháng 6 năm 2021. Truy cập ngày 24 tháng 6 năm 2021.
- ^ Woodcock, Andrew (ngày 15 tháng 6 năm 2021). "Brexit row deepens as Elysee Palace rejects claims of Macron confusion over Northern Ireland". Independent. Lưu trữ bản gốc ngày 24 tháng 6 năm 2021. Truy cập ngày 24 tháng 6 năm 2021.
- ^ "Explainer: Why is a submarine deal sparking a diplomatic crisis?". www.aljazeera.com. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 12 năm 2021. Truy cập ngày 25 tháng 9 năm 2021.
- ^ Shields, Bevan (ngày 18 tháng 9 năm 2021). "France recalls its ambassadors to Australia and United States amid submarine fury". The Sydney Morning Herald. Lưu trữ bản gốc ngày 17 tháng 9 năm 2021. Truy cập ngày 18 tháng 9 năm 2021.
- ^ Wadhams, Nick; Adghirni, Samy; Nussbaum, Ania (ngày 17 tháng 9 năm 2021). "France Recalls Its Ambassador to U.S. for First Time Over Subs" (bằng tiếng Anh). Bloomberg L.P. Truy cập ngày 18 tháng 9 năm 2021.
- ^ "Macron, Biden agree to soothe tensions after submarine row". France 24. ngày 22 tháng 9 năm 2021. Lưu trữ bản gốc ngày 23 tháng 9 năm 2021. Truy cập ngày 25 tháng 9 năm 2021.
- ^ Fung, Katherine (ngày 21 tháng 9 năm 2021). "Read Joe Biden and Emmanuel Macron's Rare Joint Statement on Recent Rift". newsweek.com. Lưu trữ bản gốc ngày 25 tháng 9 năm 2021. Truy cập ngày 25 tháng 9 năm 2021.
- ^ "Trattato tra Italia e Francia: Draghi e Macron siglano l'intesa". rainews (bằng tiếng italian). Lưu trữ bản gốc ngày 30 tháng 11 năm 2021. Truy cập ngày 30 tháng 11 năm 2021.
{{Chú thích báo}}: Quản lý CS1: ngôn ngữ không rõ (liên kết) - ^ Quirinale treaty: Will a new French-Italian pact shift the balance of power in Europe? Lưu trữ ngày 25 tháng 1 năm 2022 tại Wayback Machine, EuroNews
- ^ McGee, Luke (ngày 8 tháng 4 năm 2022). "Emmanuel Macron has a grand vision for the West. Putin has exposed the limits of his influence". CNN. Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 4 năm 2022. Truy cập ngày 29 tháng 4 năm 2022.
- ^ Gijs, Camille (ngày 22 tháng 4 năm 2022). "Macron: Keep talking to Putin to avoid 'new world war'". Politico Europe. Lưu trữ bản gốc ngày 26 tháng 4 năm 2022. Truy cập ngày 29 tháng 4 năm 2022.
- ^ "Popularité: Macron fait un peu mieux que Hollande, un peu moins bien que Sarkozy, deux semaines après l'élection". LCI (bằng tiếng Pháp). Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 2 tháng 8 năm 2017.
- ^ "Cote de popularité: 62% des Français satisfaits d'Emmanuel Macron président (sondage)" (bằng tiếng Pháp). Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 2 tháng 8 năm 2017.
- ^ "French President Macron, PM Philippe approval ratings rise: poll". Reuters. ngày 24 tháng 6 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 2 tháng 8 năm 2017.
- ^ "Nouvelle forte baisse de la popularité d'Emmanuel Macron". Le Point (bằng tiếng Pháp). ngày 27 tháng 8 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 31 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 27 tháng 10 năm 2017.
- ^ "French military chief quits after Macron clash" (bằng tiếng Anh). Sky News. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 2 tháng 8 năm 2017.
- ^ "Macron seizes French shipyards to block Italian take-over". The Telegraph (bằng tiếng Anh). Lưu trữ bản gốc ngày 10 tháng 1 năm 2022. Truy cập ngày 2 tháng 8 năm 2017.
- ^ Chrisafis, Angelique (ngày 24 tháng 7 năm 2017). "Housing benefit cuts spark row as Emmanuel Macron's poll ratings fall". The Guardian (bằng tiếng Anh). ISSN 0261-3077. Lưu trữ bản gốc ngày 2 tháng 8 năm 2017. Truy cập ngày 2 tháng 8 năm 2017.
- ^ "Regain de popularité pour Emmanuel Macron et Édouard Philippe" (bằng tiếng Pháp). Lưu trữ bản gốc ngày 30 tháng 9 năm 2017. Truy cập ngày 27 tháng 10 năm 2017.
- ^ "L'action d'Emmanuel Macron". ELABE (bằng tiếng Pháp). ngày 27 tháng 9 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 30 tháng 9 năm 2017. Truy cập ngày 27 tháng 10 năm 2017.
- ^ "Réformes: 69% des Français jugent "injuste" la politique menée par Macron". L'Express (bằng tiếng Pháp). ngày 27 tháng 9 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 31 tháng 10 năm 2017. Truy cập ngày 27 tháng 10 năm 2017.
- ^ Sharkov, Demian (ngày 24 tháng 9 năm 2018). "In France, Macron's Popularity Hits Record Low". Newsweek. Lưu trữ bản gốc ngày 3 tháng 12 năm 2018. Truy cập ngày 3 tháng 12 năm 2018.
- ^ "Juillet 2020: la cote de confiance d'E. Macron đạt mức cao hơn cả trước khủng hoảng". Elabe. ngày 2 tháng 7 năm 2020. Lưu trữ bản gốc ngày 24 tháng 2 năm 2021. Truy cập ngày 27 tháng 1 năm 2021.
- ^ "Macron's popularity climbs sau khi đạt được thỏa thuận kích thích kinh tế EU và cải tổ chính phủ". France24. ngày 30 tháng 7 năm 2020. Lưu trữ bản gốc ngày 26 tháng 1 năm 2021. Truy cập ngày 26 tháng 1 năm 2021.
- ^ "Enquête, profil du suspect, réactions politiques... ce que l'on sait de l'affaire Benalla". Le Monde. ngày 19 tháng 7 năm 2018. Lưu trữ bản gốc ngày 19 tháng 7 năm 2018. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2018.
- ^ "Emmanuel Macron, premier président réélu depuis Jacques Chirac en 2002". L'Alsace (bằng tiếng Pháp). ngày 25 tháng 4 năm 2022. Lưu trữ bản gốc ngày 18 tháng 8 năm 2023. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2023.
- ^ "Macron wins French presidential election". Le Monde. ngày 24 tháng 4 năm 2022. Lưu trữ bản gốc ngày 29 tháng 9 năm 2023. Truy cập ngày 24 tháng 4 năm 2022.
- ^ "France risks gridlock after Macron handed hung parliament". Reuters. ngày 20 tháng 6 năm 2022.
- ^ "Castaner, Ferrand, Mignola... la majorité présidentielle décapitée". l'Opinion. ngày 19 tháng 6 năm 2022.
- ^ "Macron urges minority government to 'hang in there' after cabinet reshuffle". France 24. ngày 4 tháng 7 năm 2022.
- ^ "French government overrules Parliament for tenth time to pass budget". Le Monde. ngày 16 tháng 12 năm 2022.
- ^ "France's Pension Plan: Macron Pushes French Pension Bill Through Without Full Vote". The New York Times. ngày 20 tháng 3 năm 2023.
- ^ "Macron arrives in New Caledonia amid calls for France to withdraw voting changes". The Guardian. ngày 22 tháng 5 năm 2024.
- ^ "" A neuf voix près ": La principale motion de censure a été rejetée à l'Assemblée nationale". Le Monde.fr. ngày 21 tháng 3 năm 2023.
- ^ "Retraites: la motion de censure de la Nupes rejetée à l'Assemblée". Le Figaro. ngày 12 tháng 6 năm 2023.
- ^ "At least 150 arrests in protests across France over police killing of teen". France 24. ngày 29 tháng 6 năm 2023.
- ^ "Protests are sweeping France. Here's what you need to know". CNN. ngày 1 tháng 7 năm 2023.
- ^ "Macron présente une loi de programmation militaire 2024–30 de «transformation des armées»". Le Figaro. ngày 20 tháng 1 năm 2023.
- ^ "French parliament rejects Macron's immigration bill in surprise vote". France 24. ngày 11 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Tougher French immigration bill passes, Macron's parliament majority wobbles". Reuters. ngày 20 tháng 12 năm 2023.
- ^ "Emmanuel Macron wants to " significantly reduce immigration "". Le Parisien. ngày 23 tháng 8 năm 2023.
- ^ "France's Macron promises more referendums". France 24. ngày 4 tháng 10 năm 2023.
- ^ "France enshrines abortion as a constitutional right in historic vote". France 24. ngày 4 tháng 3 năm 2024.
- ^ "Macron appoints rising star as PM, leaves presidential hopefuls stunned". Politico. ngày 9 tháng 1 năm 2024.
- ^ "The reshuffle seen by the "left wing" of the macronie". Libération. ngày 12 tháng 1 năm 2023.
- ^ "France unveils €10 billion budget cuts as growth slows". Le Monde. ngày 22 tháng 2 năm 2024.
- ^ "Crisis meeting around Emmanuel Macron to talk about poor polls and finances in the red". Le Monde. ngày 21 tháng 3 năm 2024.
- ^ "France's Macron Dissolves National Assembly After Le Pen Victory in European Vote". The Wall Street Journal. ngày 9 tháng 6 năm 2024.
- ^ "LÉGISLATIVES 2024 : LES RÉSULTATS DÉFINITIFS DU 1ER TOUR". LCP Assemblée Nationale. ngày 1 tháng 7 năm 2024.
- ^ "French elections: Left wins most seats, ahead of Macron's coalition and far right". Le Monde. ngày 7 tháng 7 năm 2024.
- ^ "Macron appoints Michel Barnier as new PM, hoping to end political impasse". ngày 5 tháng 9 năm 2024.
- ^ "France's Prime Minister Loses No-Confidence Vote and Is Expected to Resign". NYT. ngày 4 tháng 12 năm 2024.
- ^ "Macron blames alliance of 'extreme left and extreme right' for fall of French government". FRANCE 24. ngày 5 tháng 12 năm 2024.
- ^ "Macron ou la «révolution passive» des élites françaises". Slate.fr. ngày 29 tháng 5 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ Un mot à ajouter ? (ngày 27 tháng 8 năm 2014). "Valls II: social-démocrate ou social-libéral ? - Libération". Liberation.fr. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Emmanuel Macron, un banquier social-libéral à Bercy - Le Parisien". Leparisien.fr. ngày 26 tháng 8 năm 2014. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ Pascal JALABERT. "France - Monde | La ligne social libérale passe par Macron". Estrepublicain.fr. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Macron, l'anti-Montebourg" (bằng tiếng Pháp). leJDD.fr. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Nommé à Bercy, l'ancien banquier Emmanuel Macron fait consensus - Le Point". Lepoint.fr. ngày 27 tháng 8 năm 2014. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ Un mot à ajouter ? (ngày 26 tháng 8 năm 2014). "Valls et les jeunes loups hollandais - Libération". Liberation.fr. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Ils ont marqué 2012: Emmanuel Macron, l'enfant prodige de l'Elysée - 28 décembre 2012 - L'Obs". Tempsreel.nouvelobs.com. ngày 28 tháng 12 năm 2012. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Gauche, droite, centre... qui peut s'allier à Macron?". Bfmtv.com. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "C'est la confiance des entreprises que Manuel Valls doit vraiment obtenir". Slate.fr. ngày 17 tháng 9 năm 2014. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "« Manuel Valls, c'est le blairisme, mais plus à droite encore » - 29 août 2014 - L'Obs". Tempsreel.nouvelobs.com. ngày 29 tháng 8 năm 2014. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Wikiwix's cache". Archive.wikiwix.com. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
{{Chú thích web}}: Chú thích có tiêu đề chung (trợ giúp) - ^ "Valls and Macron have much in common...apart from their poll ratings". ft.com. ngày 12 tháng 1 năm 2016. Truy cập ngày 8 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Wikiwix's cache". Archive.wikiwix.com. ngày 17 tháng 9 năm 2012. Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 9 năm 2012. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
{{Chú thích web}}: Chú thích có tiêu đề chung (trợ giúp) - ^ a b "Emmanuel Macron: « Le libéralisme est une valeur de la gauche »". Lemonde.fr. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Emmanuel Macron, l'homme qui excelle pour ne pas répondre aux questions" (bằng tiếng Pháp). Marianne.net. ngày 4 tháng 9 năm 2016. Bản gốc lưu trữ ngày 16 tháng 10 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Macron: « L'honnêteté m'oblige à vous dire que je ne suis pas socialiste »". Bfmtv.com. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ Jade Toussay Journaliste (ngày 23 tháng 11 năm 2016). "Les premiers extraits de "Révolution", le livre d'Emmanuel Macron, dévoilés". Huffingtonpost.fr. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 2 năm 2017. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ Alexandre Boudet Journaliste politique au HuffPost (ngày 13 tháng 7 năm 2016). "Dans son meeting, Macron se présente comme antisystème, ses adversaires rient jaune". Huffingtonpost.fr. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 2 năm 2017. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ Amandine Réaux (ngày 13 tháng 7 năm 2016). "Le gouvernement dénonce le populisme d'Emmanuel Macron dans sa critique du système - Le Lab Europe 1". Lelab.europe1.fr. Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 12 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ Emmanuel Macron, « Construire une « alliance de Paris pour le climat » », Annales des Mines - Responsabilité et Environnement, vol. 2, no 78, 2015, p. 3
- ^ "Macron et son vibrant plaidoyer en faveur du diesel | Automobile". Lepoint.fr. ngày 6 tháng 7 năm 2016. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Macron se pose en chantre du diesel et s'oppose à Hidalgo". Lefigaro.fr. ngày 23 tháng 8 năm 2016. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Diesel: Emmanuel Macron déclenche les foudres de son camp" (bằng tiếng Pháp). Rtl.fr. ngày 8 tháng 8 năm 2016. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2017.
- ^ ""Le nucléaire est un choix français et un choix d'avenir", assure Emmanuel Macron - L'Usine de l'Energie". Usinenouvelle.com. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2017.
- ^ Emmanuel Macron, « Avant-propos », Annales des Mines - Responsabilité et Environnement, vol. 2, no 82, 2016, p. 3
- ^ "Affaire Fillon en direct: « Je ne serai jamais un plan B », répète Juppé". Lemonde.fr. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2017.
- ^ "L'offre politique d'Emmanuel Macron au défi des classes populaires". Lefigaro.fr. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Emmanuel Macron se pose en europhile assumé –". Euractiv.fr. ngày 13 tháng 7 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "François Bayrou réaffirme sa prééminence au centre". La Croix. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Macron veut une Europe à deux vitesses" (bằng tiếng Pháp). leJDD.fr. ngày 31 tháng 5 năm 2015. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 11 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Macron l'EuropĂŠen prĂ´ne la ÂŤ transgression Âť". Lesechos.fr. ngày 19 tháng 4 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "A Berlin, Macron veut « restaurer la confiance avec les Allemands en faisant des réformes sérieuses »". Lemonde.fr. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Comment l'Europe a pesé sur la loi El Khomri - Page 1 | Mediapart". Mediapart.fr. ngày 12 tháng 6 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Macron, le réformateur orthodoxe - Page 1 | Mediapart". Mediapart.fr. ngày 12 tháng 10 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Grèce: Macron met en garde contre un « traité de Versailles de la zone euro »". Lemonde.fr. ngày 15 tháng 11 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ a b "Grèce: Emmanuel Macron pessimiste sur l'accord". Lefigaro.fr. ngày 15 tháng 7 năm 2015. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Varoufakis encense Macron". Lefigaro.fr. ngày 19 tháng 4 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ phủ WallonieiXrxn1cv6Fg "Emmanuel Macron sur le Ceta". YouTube. ngày 19 tháng 10 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
{{Chú thích web}}: Kiểm tra giá trị|url=(trợ giúp) - ^ a b "Bản sao đã lưu trữ". Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 4 năm 2017. Truy cập ngày 13 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Interview d'Emmanuel Macron dans Le Monde: « Nous devons délivrer l'Europe de ce qu'elle est devenue » - En Marche !". En-marche.fr. ngày 20 tháng 6 năm 2016. Bản gốc lưu trữ ngày 6 tháng 11 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ Tổng thống Pháp tiết lộ về cái bắt tay với ông Trump, VOA, 28/05/2017
- ^ "Emmanuel Macron: « Faire de la destitution d'Assad un préalable à tout a été une erreur »". Lemonde.fr. ngày 24 tháng 1 năm 2017. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Accueil des réfugiés: «Un devoir» pour Macron - Le Parisien". Leparisien.fr. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Macron: «L'arrivée de réfugiés est une opportunité économique»". Lefigaro.fr. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Voile à l'université: Macron prend le contre-pied de Valls". Lefigaro.fr. ngày 13 tháng 7 năm 2016. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ a b "Emmanuel Macron: "La République est ce lieu magique qui permet à des gens de vivre dans l'intensité de leur religion"" (bằng tiếng Pháp). Marianne.net. ngày 1 tháng 10 năm 2016. Bản gốc lưu trữ ngày 29 tháng 1 năm 2017. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Les écoles juives condamnent les propos d'Emmanuel Macron dans Marianne". La Croix. ngày 7 tháng 10 năm 2016. Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 10 năm 2019. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2017.
- ^ Emmanuel Macron, Révolution, XO, 2016, p. 270 (ISBN 9782845639669)
- ^ Sophie BrunnFrance Télévisions (ngày 4 tháng 10 năm 2016). "Proportionnelle, cumul des mandats... Les pistes d'Emmanuel Macron pour améliorer "l'hygiène démocratique" en France". Francetvinfo.fr. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2017.
- ^ Alerteinfo (ngày 27 tháng 1 năm 2017). "Emmanuel Macron veut créer un «pass culture» de 500 euros pour les jeunes". 20minutes.fr. Truy cập ngày 5 tháng 2 năm 2017.
- ^ "Emmanuel Macron - The new French minister of the economy". Cosmopolis. ngày 27 tháng 8 năm 2014.
- ^ Serhan, Yasmeen (ngày 8 tháng 2 năm 2017). "Emmanuel Macron's Unexpected Shot at the French Presidency". The Atlantic. Truy cập ngày 8 tháng 2 năm 2017.
- ^ a b "Brigitte Macron - Trogneux: le rôle essentiel de la femme d'Emmanuel Macron" (bằng tiếng Pháp). Truy cập ngày 27 tháng 1 năm 2017.
- ^ chú thích báo|url=https://www.welt.de/politik/ausland/article164341703/Da-ist-ein-Wahnsinniger-in-meiner-Klasse.html%7Ctitle=„Da ist ein Wahnsinniger in meiner Klasse"|language=de|access-date = ngày 8 tháng 5 năm 2017}}
Liên kết ngoài
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||